Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
thiết nghĩ, Tạ Thiếu Duy bị sếp của mình chèn ép tới nỗi bị bóng ma tâm lý cũng rất đáng thương, thậm chí còn có chút cảm giác đồng bệnh tương liên.
“Thế, cảm ơn hoa và lời mời của cậu, nhưng tôi…”.
Còn chưa để cô nói hết câu, Tạ Thiếu Duy đột nhiên phát cáu lên: “Tôi đâu có nói cô nhận được hoa thì phải đồng ý đi xem phim với tôi, làm bạn bè thì không thể đi xem phim được sao?”.
“Thực ra…”.
“Cô nghĩ tôi là kẻ lợi dụng thế sao?”.
“Tôi…”.
“Tôi mời cô đi, không được à?”.
Nhan Miêu bị bại liên tiếp, chỉ có thể nói: “Thế… tôi gặp cậu ở đâu đây?”.
Đối phương im lặng một hồi, mói đáp: “Tôi đang ở dưới nhà cô”.
“…”.
Đang ở dưới nhà, còn phải kêu chuyển phát nhanh đưa một bó hoa tới sao?
Suy nghĩ của người này kì quặc tới cỡ nào nhỉ.
Nhan Miêu cũng ngại lãng phí thời gian trang điểm, chỉ chải thẳng tóc, mặc chiếc váy len hồng in hình trái tim trắng rồi xuống nhà, quả nhiên vừa nhìn đã thấy chiếc xe quen mắt và chàng trai mặc vest đi giày da đang đứng đợi mà lại giả vờ không thèm để tâm.
Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Thiếu Duy hiển nhiên còn lúng túng hơn cả cô, nhưng lại muốn làm bộ như không có chuyện gì, đành chuyển tầm mắt sang chỗ khác, cố gắng bình tĩnh mở cửa xe ra: “Lên xe đi”.
“…Giờ đi xem phim không phải quá sớm sao?”.
Tạ Thiếu Duy hơi gắt gỏng: “Ăn bữa cơm không phải vừa tới giờ à?”.
“Ăn cơm thì…”.
Tạ Thiếu Duy hấp tấp ngắt lời cô: “Ăn cơm phiền phức lắm à? Cũng là tiện đường thôi mà, vả lại chăng lẽ cô không cần ăn cơm tối?”.
“… Tôi đâu nói không ăn. = =”.
Hai người ngượng ngập lên xe, xuất phát. Dọc đường đi Tạ Thiếu Duy không chuyển mắt, chỉ cau mày nhìn chằm chằm về phía trước khiến Nhan Miêu cũng ngại ngùng nhìn ra chỗ khác, tới tận khi xuống xe, hai nguời cũng chưa nhìn nhau lần nào.
Cẩn thận dè dặt ăn xong món Ý, rồi nghiêm chỉnh ngồi trong rạp chiếu phim, hai người lại ngoan ngoãn trở vẻ, hoàn toàn không có hoạt động nào không lành mạnh.
Nhan Miêu cảm thấy rất bất ngờ, lại có chút luống cuống. Người có khí chất hư hỏng lưu manh như Tạ Thiếu Duy thế mà hẹn hò con gái tới toàn những chỗ như học sinh cấp ba.
Tuy tính tình cậu ta nóng nảy bộp chộp, nhưng không biết tại sao, vào giờ phút này cũng khiến người ta hoàn toàn không thấy ghét.
Đưa cô về tới cửa nhà, lúc xuống xe, Tạ Thiếu Duy đột nhiên hỏi: “Người trong lòng cô, là ai vậy?”.
“A…”
Cô mới phản ứng chậm có nửa giây, Tạ Thiếu Duy đã thoáng bực mình: “Này, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, không cần miễn cưỡng trả lời”.
Ở cạnh người như Tạ Thiếu Duy, ngoài sự ngượng ngập khi nhìn nhau ra, Nhan Miêu lại cảm thấy trong lòng mình rất thoải mái, không có gì phải giấu giếm khó nói cả.
“Là anh trai tôi. Chúng tôi không phải anh em ruột, thế nên hồi nhỏ tự nhiên tôi cảm thấy anh trai mình là tốt nhất. Nhưng giờ anh ấy đã đính hôn với vị hôn thê cũ của Tạ Tử Tu rồi”.
Tạ Thiếu Duy thở phào: “Là anh ta à? Người này tôi biết”.
“Ừm…”
“Tôi cứ tưởng cô thầm yêu Tạ Tử Tu cơ”.
Nhan Miêu vừa đặt chân xuống đã lảo đảo: “… Cậu muốn dọa chết tôi à?”.
Tạ Thiếu Duy vẫn cau mày: “Thật sự là không à?”.
“… Khả năng chuyện này ngang với khả năng cậu thầm yêu Tạ Tử Tu”.
“…”.
Tới khi lên nhà, Nhan Miêu mới leo được nửa cầu thang, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà ngoái đầu lại liếc nhìn, mới phát hiện Tạ Thiếu Duy vẫn còn đứng ở đấy.
Ánh mắt chạm nhau, hai người thoắt cái đều có chút xấu hổ.
“Ùm… cậu, cậu còn chưa về sao?”.
Mặt Tạ Thiếu Duy đỏ bừng lên, gắt: “Tôi thích đứng ở đây một lát không được à?”.
“…Ừ…”.
Nhan Miêu vào nhà, kéo rèm cửa sổ ra một chút, len lén nhìn xuống dưới, ánh đèn pha ô tô vẫn còn đấy, thế là cô đành vội vàng cuống cuồng kéo rèm lại.
Từ trước tới nay cô chưa từng xử lý mối quan hệ như thế này, cũng không thể hiểu rõ ràng chính xác tình yêu rốt cuộc ra sao, nếu lấy tình cảm với Nhan Tử Thanh ra làm tiêu chuẩn, vậy có lẽ trên đời không có người thứ hai cô thích như thế, kiếp này coi như sống cô đơn tới già thôi.
Mà ngoài sự ngưỡng mộ với Nhan Tử Thanh ra, rốt cuộc còn thứ tình cảm nào mới được coi là tình yêu nhỉ?
Thời kì gió lạnh
Ngày X tháng X. Trời nắng.
Tạ Tử Tu có bạn gái rồi. Đấy là chuyện tốt.
Cũng là chuyện siêu bình thường, bình thường như việc mình ăn hết ba đùi gà trong bữa trưa vậy.
Cho nên mình chỉ là thuận tay viết ra thôi, không có ý khác.
Chỉ có đùi gà là mãi mãi thôi!
Thứ hai đi làm, Nhan Miêu tỉnh táo xuất hiện trước mặt cấp trên sau ngày cuối tuần được nghỉ ngơi thoải mái.
“Chào anh Tạ!”.
Tạ Tử Tu liếc nhìn cô, mỉm cười: “Tinh thần tốt nhỉ”.
Nhan Miêu phấn chấn: “Vâng!”.
Tạ Tử Tu lại cười: “Vì cô hẹn hò với Tạ Thiếu Duy à?”.
“…”.
Tạ Tử Tu vẫn mỉm cười đáp lại phản ứng sợ hãi tới đờ đẫn cả người của cô: “Đương nhiên rồi, đây là chuyện riêng của cô, tôi đã nói không can thiệp mà”.
Tuy anh ta ăn nói thản nhiên, khoan hồng độ lượng như thế, nhưng trong lòng Nhan Miêu vẫn rất sợ. Về công việc mà nói, cô quen phải người bạn này thực sự là rất không sáng suốt, về cá tính kín như b