Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.
ưng của cấp trên mà nói, ai biết anh ta có tính toán gì không chứ?
Nhưng cô lại không muốn làm người thực dụng như vậy: Bạn có lợi với mình thì mới giao du, không có lợi thì tránh xa, cách xử sự thực dựng như thế có gì hay chứ.
Yên ổn hết tuần làm việc, cuối tuần Nhan Miêu lượn qua nhà Tạ Tử Tu như thường lệ, chuẩn bị đưa Darwin đi dạo. Vừa mở cửa ra, Darwin đã “vèo” một cái nhào tới, vui vẻ ngoáy đuôi tưng bừng với cô.
Nhan Miêu vừa chịu đựng cân nặng của chú chó to đang thân tình nghênh đón cô, vừa vuốt ve bộ lông mượt mà của nó: “Ngoan nào Darwin… ấy… được rồi, đừng liếm mà, sao mày biết tao đem bữa sáng cho mày?”.
Cô làm thức ăn dinh dưỡng cho Darwin – cơm trộn rau tươi và thịt bò, phần cơm chỉ đủ no bảy phần, để lát nữa nó chạy loạn lên không bị nôn ra.
Đổ cơm ra, Darwin lập tức chăm chắm vục mặt vào bát, ăn rất chuyên tâm chăm chú, Nhan Miêu ngồi cạnh vuốt đầu nó.
“Ăn ngon không?”.
Darwin lấy đuôi bày tỏ sự vui vẻ rất nhiệt tình.
Nhan Miêu vừa ngồi nhìn Darwin ăn, vừa tự suy xét trong giây lát, cuối cùng cũng hiểu từ lúc vào nhà đã thấy bất thường rốt cuộc là chuyện gì.
Tạ Tử Tu không ở đây, hiển nhiên là tối qua không về nhà.
Darwin nhanh chóng xử lý sạch bách đám thức ăn, cọ đầu vào lòng cô như còn chưa thỏa mãn, rất lưu luyến bịn rịn, Nhan Miêu lại hôn nó một cái.
“Chủ mày đi đâu rồi?”.
Darvvin làm lơ tiếp tục cọ cọ.
Nhan Miêu càng thấy không thể trông cậy vào nó được: “Không phải mày… nhìn thấy anh ta bị người xấu bắt cóc, sau đó vẫn ngủ tiếp chứ?”.
Darwin đương nhiên không thể trả lời, mà đằng sau đột nhiên có người hỏi: “Cô là ai?”.
Nhan Miêu hoảng hốt, vội vàng quay đầu lại, cô gái xinh đẹp khí chất vô cùng đặc biệt có vẻ mặt cảnh giác đứng ở huyền quan(*) không phải là Nguyễn Hy Nhược thì còn là ai.
(*) Huyền quan: là khu vực tính từ cửa chính vào phòng khách.
Hai người đối mặt nhìn nhau, không khỏi ngẩn ra trong chốc lát. Nguyễn Hy Nhược thoáng ngần ngừ, đầu ngón tay móc vào chìa khóa, mở miệng nói trước: “Là cô à. Tôi thấy cửa mở, còn tưởng bị đột nhập chứ”.
Nhan Miêu vội vàng đứng thẳng dậy: “À, tôi tới dắt chó giúp anh Tạ”.
“Dắt chó?”.
“Phải”, Nhan Miêu kéo dây xích của Darwin, “Đây cũng là một phần công việc của tôi, anh Tạ có trả thêm phí cho việc này”.
Thực ra cô phục vụ Darwin ăn uống ngủ nghỉ vui chơi còn thường tự bỏ tiền túi ra, hoàn toàn là việc làm lỗ vốn.
Nhưng vừa thấy Nguyễn Hy Nhược cầm chìa khóa trong tay, dù cô không thông minh thì cũng có phần nhạy cảm nghề nghiệp nên, có đánh giá được mối quan hệ giữa đối phương và chủ nhà này có là gì thì cũng đều không hề bình thường.
Thế nên cô sợ sẽ khiến Nguyễn Hy Nhược hiểu nhầm. Một cô gái nhìn thấy cô gái khác ở trong nhà đối tưọng mờ ám với mình, có chìa khóa, còn dắt chó giúp anh ta, không giải thích rõ ràng thì khó tránh khỏi sẽ nghĩ nhiều.
Nếu nghĩ sâu xa hơn, bất kể là Nguyễn Hy Nhược không vui hay Tạ Tử Tu không vui, chắc cô đều phải cuốn gói ra khỏi công ty rồi.
Quả nhiên cô vừa nói như thế, bầu không khí ngượng ngùng đã giảm đi rất nhiều, Nguyễn Hy Nhược cười nói: “Vậy rất vất vả rồi”.
“Cũng tạm!.. Đúng rồi, anh Tạ không về cùng với chị sao?”.
Nguyễn Hy Nhược vén tóc, cười đáp: “Ừ, lát nữa anh ấy mới về”.
Rồi lại nghe thấy tiếng cười của Tạ Tử Tu: “Hai người? Còn ai nữa?”.
Nhan Miêu do dự mở một mắt ra, tình cảnh trước mắt không như cô tưởng tượng, trong phòng chỉ có một mình Tạ Tử Tu, Nguyễn Hy Nhược không ở đấy.
Nhan Miêu cẩn thận hỏi: “… Cô Nguyễn đâu?”.
“À, cô ấy về rồi. Tôi chỉ tiện thay cái áo thôi…”. Tạ Tử Tu cười nói, “Cô nghĩ gì thế hả?”.
“À…”.
“Thanh thiên bạch nhật thế này, suy nghĩ của cô còn có thể thiếu lành mạnh thế sao?”.
“…”.
Là phong cách của anh ta không lành mạnh đấy chứ.
Nhan Miêu vẫn thành thật quay lưng đi, tuân thủ nguyên tắc không hay chớ nhìn, tới khi Tạ Tử Tu đã thay quần áo xong mới đưa chìa khóa đang giữ cho anh ta.
Tạ Tử Tu vẫn không nhận lấy, chỉ nhìn cô: “Đây là?”.
“Trả chìa khóa lại cho anh, sau này anh có thể để cô Nguyễn dắt chó giúp anh”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Cô ấy dắt chó sao? Cô ấy sợ Darwin muốn chết”.
“Á…”.
Đúng thật, Darwin quá nhiệt tình, chỉ cần là bạn của Tạ Tử Tu, nó đều đối xử thân thiết như nhau, vô tư nhào lên liếm loạn xạ.
Cô rất thích Darwin, nhưng không phải ai cũng có thể chịu được kiểu nhiệt tình không chút giấu giếm đó của nó.
Ầy, không biết nếu Tạ Tử Tu sống cùng Nguyễn Hy Nhược, những ngày tháng sau này của Darwin có còn vui sướng hay không.
“Vậy… anh cũng có thể thuê người giúp…”
Tạ Tử Tu nhướn mày: “Sao thế? Chẳng lẽ cô muốn bội tình bạc nghĩa với Darwin?”.
Nhan Miêu khó xử: “Là tôi không thể tiếp tục cầm chìa khóa nhà anh nữa, không thì kì quặc lắm, khó mà ăn nói với cô Nguyễn”.
Tạ Tử Tu làm như suy nghĩ một lát: ”Không tới mức đó chứ”.
Nhan Miêu kiên trì giải thích: “Đàn ông các anh không nhạy cảm thế đấy, không cách nào hiểu được tâm trạng của phụ nữ đâu. C