Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liên Minh Phe Thất Tình

Liên Minh Phe Thất Tình

Tác giả: Lam Tiểu Miết

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.


“…= = | | |”.
Chuyện đó đã xảy ra rồi, nói thật giờ cô cũng xấu hổ khi nói giữa mình và anh ta là trong sáng thuần khiết.
Nhưng rốt cuộc hai người bọn họ là gì, thực sự không định nghĩa được.
Tạ Tử Tu thản nhiên nói: “Xem như chúng ta đang ‘hẹn hò’ đúng không?”.
Nhan Miêu hoảng sợ, lắp bắp: “Tôi, tôi không biết…”.
Tạ Tử Tu chống má bằng những ngón tay thon dài, làm như có điều phiền não: “À, thế chẳng phải là tôi không có danh phận gì sao?”.
“…”. Danh phận là sếp còn chưa đủ to chắc?
Hai người nhìn nhau một hồi, Tạ Tử Tu mới cười nói: “Vì Nhan Tử Thanh hả?”.
Nhan Miêu cúi đầu ủ rũ: “… Ừm”.
Nếu để Nhan Tử Thanh biết giữa cô và Tạ Tử Tu có gì đó không minh bạch, nhất định sẽ mắng cô té tát thì thôi. Cô quả thực có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của ông anh trai khi phát hiện ra sự mờ ám giữa cô và Tạ Tử Tu.
Tạ Tử Tu lại cười: “Được, tôi hiểu rồi”.
“Vâng”. “Nhưng bữa tối vẫn phải ăn”.
“…”.
“Nếu không đi cùng với tôi, em phải tự trả tiền bữa tối đấy nhé”
“…= =”.
Chán nản ngoan ngoãn nghe lời, vòng qua nửa vòng thành phố với Tạ Tử Tu mới tới nhà hàng kiểu Bồ Đào Nha này, Nhan Miêu vừa liếc mắt đã thấy ngay người con gái duyên dáng đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc uốn xoăn quyến rũ buông xõa.
Chị ta thực sự quá nổi bật, dù ở trong không gian rộng lớn ánh sáng mập mờ như thế này cũng có thể phát ra hào quang lấp lánh, khiến người ta không thể không để mắt tới.
Nhan Miêu còn đang do dự thì Tạ Tử Tu lại vô cùng dứt khoát, đưa cô tới tận đấy chào hỏi.
“Khéo thật đấy”.
Đỗ Duy Duy ngoái đầu lại, vẫn xinh đẹp rạng rỡ, thấy bọn họ thì cất tiếng: “Oa, mới khai trương mà anh đã đặt chỗ rồi, tin tức cũng nhạy đấy”.
Tạ Tử Tu cười đáp: “Quá khen quá khen”.
“Nói ra thì khẩu vị của anh vẫn không đổi mà”.
“Em cũng thế thôi”.
Đỗ Duy Duy nheo đôi mắt đẹp, đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt: “Gần đây anh đẹp trai hơn đấy, tình hình tốt nhỉ”.
Đứng trước mặt vị hôn phu cũ của mình mà chị ta vẫn rất thoải mái tự nhiên.
Tạ Tử Tu mỉm cười: “Em cũng càng ngày càng đẹp ra”.
Đỗ Duy Duy xoắn xoắn lọn tóc một cách thoải mái: “Đây là điều tất nhiên”.
Hai vị hôn thê hôn phu cũ hàn huyên với nhau cũng thông thuận vô tư, quả thực là thẳng thắn yên bình.
Trong lúc nói chuyện, Đỗ Duy Duy lại nâng ngón tay lên, một chiếc nhẫn kim cương tỏa sáng rạng rỡ dưới ánh đèn: “Đúng rồi, hôm qua Tử Thanh chính thức cầu hôn em, bọn em định tháng sau cưới”.
Nhan Miêu ngay lập tức hoảng hốt, vội vàng nhìn sang Tạ Tử Tu. Thế nhưng sắc mặt cấp trên của cô vẫn như thường, chỉ cười nói: “Chúc mừng em”.
“Hâm mộ ghen tỵ căm hận đi, he he he”.
Khóe miệng Tạ Tử Tu giật một cái như bị đau răng: “Em còn dám nói thế thật à”.
Đỗ Duy Duy đáp: “Em nói này, hai người bọn anh cũng nhanh kết hôn chút đi”.
Nhan Miêu tức thời lại kinh hoảng: “Hả??”.
Đỗ Duy Duy nhướn mày: “Sao thế? Ý chị là, cô nên kết hôn, Tử Tu cũng nên kết hôn. Đâu bắt cô gả cho anh ấy đâu”.
Bấy giờ Nhan Miêu mới rũ ra thở phào một hơi.
Đỗ Duy Duy lại nói: “Nói qua cũng phải nói lại, thực ra ý này cũng không tồi nhỉ”.
Thế mà Tạ Tử Tu cũng cười: “Nghe em nói như thế, anh cũng thấy hay đấy”.
Nhan Miêu sợ tới nỗi xua tay loạn cả lên: “Đừng, đừng đùa bậy như thế!”.
“Cái gì hay hả?”.
Sống lưng vừa mới thả lỏng ra của Nhan Miêu lại lập tức hóa đá, rồi cứng nhắc xoay cổ
lại, nặn ra một nụ cười: “Anh.. .”.
Nhan Tử Thanh đứng sau lưng nhìn cô một lát, lại nhìn về phía tình địch cũ ở bên cạnh, khẽ cau mày: “Hai người ở đây làm gì?”.
“Ăn, ăn cơm ạ…”.
Tạ Tử Tu mỉm cười: “Đúng vậy, tôi đưa Miêu Miêu tới ăn cơm”.
“…”.
“Miêu Miêu” là tên thứ gì hả, không phải cô là “thư kí Nhan” à?
Chân mày Nhan Tử Thanh càng nhăn chặt hơn: “Miêu Miêu, em và anh ta chỉ là quan hệ công việc đơn thuần thôi đúng không?”.
Dưới áp lực dạy dỗ nghiêm khắc của anh trai, Nhan Miêu thấp thỏm đáp: “Vâng ạ…”
Tạ Tử Tu tốt bụng bổ sung thêm: “Đúng là thế thật”.
“Vâng”.
“Tới trước đêm qua”.
“…”.
Sắc mặt Nhan Tử Thanh lập tức xanh lét: “Anh Tạ, tôi hy vọng anh có thể hiểu, tôi không cho phép quan hệ giữa anh và em gái tôi tiến thêm bước nào hết”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Này này, kẻ cướp vị hôn thê của tôi thì có tư cách gì để nói tới chuyện này chứ”.
Vì vậy mà bữa cơm này không ăn được luôn.
Tốn công lắm mới có thể kéo hai người đàn ông cao to này tách nhau ra, cuối cùng Đỗ Duy Duy kéo Tạ Tử Tu lại, còn Nhan Miêu thì ngoan ngoãn theo anh trai về nhà nhận dạy dỗ.
Trong căn phòng trọ nhỏ của mình, Nhan Miêu ngồi cúi gằm mặt, hai tay thành thật đặt lên đầu gối. Nhan Tử Thanh vòng qua vòng lại trước mặt cô mấy lần, vẻ mặt vẫn lo lắng:
“Miêu Miêu, em đừng để anh ta lừa. Em phải biết, anh ta là vị hôn phu cũ của Duy Duy”.
“Vâng ạ…”.
“Tháng sau anh và Duy Duy sẽ kết hôn”.
“Em biết…”.
“Tối qua anh ta đã làm gì em rồi đúng không?”.
“Vâng ạ…”.
“Tối qua cũng là ngày anh cầu hôn Duy Duy, em không cảm thấy thời gian trùng hợp quá sao?”.
“…”.
“Giờ anh ta đối xử tốt với em, động cơ