XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/458 lượt.

c uống cạn một hơi, sau đó bảo:
-Được rồi mà, đừng quan tâm ta nữa, ngài có muốn nếm thử vị trà mới hay không? Ng ọc Tự Hàn mỉm cười lắc lắc đầu, đành thuận theo ý nàng quan sát lá trà. Hạt mầm ngân châm này phần đầu phình to, phần cuống vững chắc, phần thân óng ả, lông bạc phủ đầy, quả nhiên là loại hàng thượng đẳng.
Bên cạnh, Như Ca tò mò hỏi Phong Tế Tế: - Ti ểu thư, lúc muội trở về thì bên ngoài cổng lớn bỗng nhiên đầy ắp người, chen nhau nghìn nghịt đến nỗi suýt nữa muội về đây không được đấy. Tiểu thư người có biết bọn họ đang làm gì không?
Phong T ế Tế nhìn Như Ca, trong lòng pha lẫn đủ loại mùi vị cảm xúc. Cô càng ngày càng cảm thấy nha đầu này không phải người bình thường, chỉ nhìn thái độ vừa trìu mến vừa thân mật của Ngọc công tử đối với nàng là biết ngay lai lịch xuất thân của nàng không đơn giản. Ngực tuy đau nhói nhưng cô cũng hiểu rõ rằng có nhiều chuyện không miễn cưỡng được, nếu quả Ca Nhi có lai lịch lớn thì cô tất nhiên không thể động đến, mà dù nàng ta chỉ là một nha đầu bình thường đi nữa, dựa vào cách đối xử của Ngọc công tử đối với cô vừa rồi, cô cũng không thể lên tiếng mắng chửi nàng được khi mà vết xe đổ của Phượng Hoàng vẫn còn rành rành ra đó.
Phong Tế Tế ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:
- Nhẩm tính thời gian thì đã đến lúc Tuyết trở về rồi.
- Tuyết? Như Ca có ấn tượ ng về cái tên này. Tuyết chính là vị cô nương xếp hạng nhất của Phẩm Hoa lầu, có điều từ trước tới nay nàng chưa từng nhìn thấy cô ta.
- M ỗi lần Tuyết quay lại sẽ khiến cho Lạc Dương chấn động, khách nhân khắp ngũ hồ tứ hải cho dù cách xa đến đâu cũng đều muốn đến chiêm ngưỡng dung nhan vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân này.
- Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân sao…
Như Ca trầm trồ thốt:
- Không biết sẽ đẹp đến mức nào nhỉ?
- Mỹ mạo tuyệt trần!
Phong Tế Tế thở dài than:
- Nào ngờ được trên đời còn có người đẹp đến như vậy.
Mỹ mạo tuyệt trần? Như Ca phấ n khích bảo:
- Cho nên, tuy cả năm trời Tuyết không treo bảng tiếp khách ở Phẩm Hoa lầu nhưng vẫn vững chắc ở ngôi vị đệ nhất ư? Ôi trời, muội nhất định phải đi xem xem vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân này rốt cuộc là đẹp đến mức nào mới được!
Phong Tế Tế cười nói: - Nh ững người bên ngoài kia cũng hệt như muội vậy, họ đều muốn trông thấy Tuyết. Tuy nhiên, Tuyết chỉ đến Phẩm Hoa lầu duy nhất một đêm, Phẩm Hoa lầu cũng chỉ có bấy nhiêu không gian, đương nhiên là không thể để ai muốn vào thì vào. Vì thế, những kẻ muốn có mặt đêm đó phải lấy cho bằng được tấm thẻ bài qua cửa Phẩm Hoa lầu trước đã.
- Dùng tiền mua ạ?
- Mỗi thẻ bài vào cửa là mười lượng hoàng kim.
- Oa! - Mà cho dù v ậy, thẻ bài qua cửa của Phẩm Hoa lầu lúc này chính là thứ mà thiên hạ muốn đoạt được nhất, bỏ qua cơ hội này thì chỉ có nước đợi sang năm mà thôi.
Như Ca nghe mà ngơ ngẩn, nàng đứng bên cạnh Ngọc Tự Hàn ngây ra một lúc lâu.
Ánh trăng vằng vặc.
Những đóa hoa trắng muốt trổ đầy tán hạnh, dưới ánh trăng soi sáng dường như được phủ thêm sắc lập lòe.
Một cơn gió nhẹ vi vút nổi lên.
Cánh hoa lả tả bay khắp nơi, vương lên vạt áo xanh của Ngọc Tự Hàn đương ngồi trên xe lăn, vương lên mi mắt của Như Ca đang say sưa đứng lặng. Như Ca chớ p chớp mắt, cánh hoa lại khẽ khàng rơi xuống:
- Ngày hôm qua, ngoài Phẩm Hoa lầu lại xảy ra ẩu đả, một cao thủ phái Côn Lôn và một cao thủ Thiết Kiếm Môn vì tranh đoạt tấm thẻ bài còn sót lại cuối cùng mà đấu nhau rất ác liệt.
Nàng mỉm cười hỏi Ngọc Tự Hàn:
- Có biết ai thắng hay không?
Ngọc Tự Hàn lắc đầu. - Là m ột gã thiếu niên của Phích Lịch môn. Người của phái Côn Lôn và Thiết Kiếm môn giành nhau đến lưỡng bại câu thương, thế là để cho kẻ khác ngư ông đắc lợi đoạt mất.
Như Ca lại cười: - Ta còn nghe nói, đây sẽ là lần xuất hiện cuối cùng của Tuyết. Phẩm Hoa lầu vừa thông cáo với thiên hạ rằng, vào năm ngày sau, Tuyết sẽ chọn ra trong đám khách nhân một vị làm chủ nhân duy nhất của nàng suốt kiếp này, về sau nàng không bao giờ tiếp khách nữa. Ài, Tuyết rốt cuộc sẽ chọn người như thế nào làm chủ nhân đây chứ? Ta thật tò mò chết đi được!
Nàng đột nhiên ngắm nhìn Ngọc Tự Hàn từ trên xuống dưới một cách thích thú rồi bảo:
- Hây, Ngọc công tử của chúng ta thanh nhã tuấn tú như vậy, lại là rồng chốn nhân gian, không biết có được Tuyết cô nương để mắt tới không nhỉ?
Chốc lát sau Huyền Hoàng đã mang Phong Tế Tế ra ngoài, vì vậy nàng và Ngọc Tự Hàn tự nhiên cũng nói chuyện thoải mái hơn rất nhiều.
Ngọc Tự Hàn không mỉm cười.
Y đăm đắm nhìn vẻ mặt tươi tắn của Như Ca, đưa tay sửa lại vài lọn tóc lòa xòa vương nhẹ nơi thái dương của nàng, sau đó…
Y cất tiếng hỏi:
- Bao giờ mới trở về đây?
Giọng của y mang vẻ trầm thấp, thoáng chút âm mũi, tuy khác lạ nhưng vẫn rõ ràng dễ nghe. N ếu có người nào đó đi ngang qua, nghe được Ngọc Tự Hàn của Liệt Hỏa sơn trang lên tiếng nói chuyện, ắt sẽ phải hoảng vía đến nỗi đánh rớt quai hàm ra mặt đất. Ngọc Tự Hàn từ nhỏ vừa câm vừa điếc lại vừa tàn tật, đây là điều mà ai cũng biết, thế nhưng sao y lại đột nhiên trao đổi được?
Những đóa hoa hạnh trắng muốt nơ