Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.
i đầu cành lả tả rơi trên vạt áo dài màu xanh của Ngọc Tự Hàn.
Như Ca dùng ngón tay nhặt lấy một đóa.
Ngón tay của nàng trắng nõn nhưng không nhẵn mịn, đốt tay có phần mảnh khảnh và rắn chắc.
Nàng khổ não xoay nhẹ đóa hoa trong tay, oán trách bảo:
- Huynh biết rõ người ta không muốn trở về mà.
- Mọi người ai cũng lo lắng cho muội.
Từ khi nàng đi rồi, Liệt Hỏa sơn trang dường như mất đi cả sức sống, ngay cả chim cũng không buồn hót vang nữa.
Như Ca ngẩng mặt lên hỏi:
- Còn người ấy thì sao? Hắn có lo cho ta không? Có nhớ đến ta không? Nàng nh ớ mãi vị thiếu niên hôm nào đứng bên ao sen, ánh dương soi sáng lên viên bảo thạch xanh thẫm bên tai phải, đáy mắt u ám của y chớp động, so với viên bảo thạch lại càng tỏa ra hào quang khiến lòng người xao động hơn. Liệu rằng trong mấy ngày nàng bỏ đi ấy, y có từng nhớ đến nàng chăng?
Ngọc Tự Hàn ve vuốt mái đầu của nàng, không trả lời.
Cõi lòng Như Ca hóa lạnh, nàng cố ép một nụ cười tươi bảo:
- Ta lại hỏi ngốc nghếch làm khó sư huynh rồi.
- Ca Nhi… - Có th ể trông thấy Ngọc sư huynh ở đây thật là tốt, hệt như có cảm giác ở nhà vậy, lại được nghe giọng nói của sư huynh nữa, giọng nói của Ngọc sư huynh chính là bảo bối mà chỉ mình ta mới có được!
Nàng nói một hơi thật nhanh, như để ngăn không cho bản thân mình có cơ hội xúc động.
Nàng bất chợt nhớ ra một việc:
-Sư huynh, chuyện ta đang ở nơi này huynh không nói cho ai khác biết chứ?
Ngọc Tự Hàn lắc đầu.
Như Ca cao hứng bật cười:
- Ta biết Ngọc sư huynh hiểu và thương ta nhất mà, nếu biết ta ở chốn này chơi đùa vui vẻ như vậy huynh sẽ không nỡ nói cho người khác đâu! Ngón tay Ng ọc Tự Hàn khẽ lướt qua nét cười trong sáng trên mặt nàng, đã lâu lắm rồi y không thấy nàng cười tươi như thế. Lúc còn ở Liệt Hỏa sơn trang, nàng càng ngày càng trở nên u sầu, nếu như tại Phẩm Hoa lầu có thể quên đi hết những chuyện phiền não trước kia, vậy thì ở lại đây cũng tốt.
Y sẽ cùng ở với nàng.
Đêm dần trở lạnh.
Như Ca tháo mở gói bao quần áo bên cạnh, lôi ra một tấm chăn mỏng thêu hoa màu xanh, gấp lại vài lần rồi phủ lên đùi Ngọc Tự Hàn.
Ngọc Tự Hàn bảo:
- Không cần đâu!
- Sao lại không cần chứ!
Như Ca trừng mắt với y: - Ph ải, một đại nam nhân đắp chăn thì trông không hay lắm, nhưng nơi đây không có người ngoài, chẳng phải sợ mất thể diện. Huynh xem, ta còn cố ý chọn cả màu xanh cho chăn, không để ý sẽ không phát hiện ra đâu.
Y mỉm cười, ánh mắt ôn hòa như ánh trăng:
- Thôi được rồi
Như Ca lúc này mới hài lòng, gật đầu nói: - Huynh t ừ nhỏ thân thể đã không tốt, phải cẩn thận một chút mới được. Nhất là chân huynh đó, gân mạch bị đứt đoạn, máu huyết không lưu thông, càng phải để ý hơn…
Nụ cười của y thật ấm áp, tấm chăn kia hệt như đang ấp vào tim của y vậy:
-Ừm!
Như Ca xoa tóc y, cười bảo:
- Hay lắm, vậy mới là sư huynh tốt của Ca Nhi đó.
Kế đó, nàng ngẫm nghĩ trong chốc lát, đoạn ngồi thụp xuống, nép lên đầu gối Ngọc Tự Hàn, thủ thỉ với y: - Sư huynh, người an tâm, ta không phải vì trốn tránh nên mới đến Phẩm Hoa lầu này, cũng không vì trốn tránh mà sẽ ở mãi nơi đây chờ đợi, ta rồi sẽ trở về mà. Có điều, ta lại cảm thấy rất hứng thú với vị Tuyết cô nương sắp đến kia, hãy để ta một lần được nhìn thấy cô ấy có được hay không?
oOo
Phẩm Hoa lầu hoa lệ và trang nhã trong màn đêm.
Nghìn ánh đèn lồng cùng nhau thắp sáng.
Vạn điểm pháo hoa nhất loạt bừng cháy lên.
Ánh đèn lửa rực rỡ khiến cho cả một khoảng trời phía đông Lạc Dương thành hừng sáng. Bên ngoài Ph ẩm Hoa lầu được trang trí bằng những cỗ xe ngựa sang trọng, những chiếc kiệu hoa tinh xảo, đặt len kín nhau đến một con kiến cũng chui không lọt.
Gã sai nha ở cửa vội vã kiểm tra những tấm thẻ bài trong tay khách nhân. Tối nay, chỉ những người nào có thẻ bài mới được tiến vào bên trong, còn những kẻ không có thẻ bài thì vẫn đang cấp bách lượn lờ thành từng đoàn ở bên ngoài. Hiện tại, cho dù giá tiền thẻ có cao đến đâu cũng không ai bằng lòng nhượng lại cả.
Bên trong Phẩm Hoa lầu.
Ba mươi sáu bộ bàn lúc trước đã bị ngồi đặc kín, mười hai bộ bàn mới được thêm vào cũng không còn chỗ trống. Chi ếc bàn mà Ngọc Tự Hàn chọn trước nằm ở một vị trí cực tốt, vừa yên tĩnh vừa có thể trông rõ toàn bộ đài ngọc ở giữa đại sảnh. (Vốn tòa đài này được làm bằng trúc xanh, nhưng Phẩm Hoa lầu vì sự xuất hiện của Tuyết mà cố ý sửa lại thành đài ngọc)
Như Ca nhìn khắp mọi nơi. K ề bên bọn họ chính là bàn của huynh muội Đao Vô Hạ. Đao Vô Hạ đêm nay tràn ngập sức sống, tóc vấn mão vàng, trường bào kim tơ cút bạc kết hoa, lấp lánh xinh đẹp, phong lưu phóng khoáng. Hương Nhi ở bên cạnh trông hệt như một chú nai tơ điềm đạm đáng yêu, e sợ rụt vào lòng y. Nhận thấy có người đang nhìn mình, Hương Nhi hốt hoảng giương mắt nhìn lên, bắt gặp Ca Nhi, cô liền nở một nụ cười thẹn thùng. Đao Liệt Hương đã bắt đầu uống rượu, đôi bờ má cô đỏ ửng, hai mắc sáng quắc lạ thường, chốc chốc lại liếc mắt nhìn lên đài ngọc, vẻ như cõi lòng đang tràn đầy tâm sự.
Như Ca nh ìn một lượt qua nội sảnh lần nữa,