XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/459 lượt.

lòng thầm cảm thấy có điều gì đó không ổn. Lúc này trong Phẩm Hoa lầu, số khách nữ dường như nhiều hơn mức bình thường, các nàng hoặc trang nghiêm cao quý, hoặc kiều diễm động lòng người, điểm chung là ai nấy đều mang theo một thứ ánh mắt kỳ quái hệt như Đao Liệt Hương vậy.
Như Ca đang cảm thấy khó hiểu, bất chợt nàng mở to hai mắt vì trông thấy một kẻ đáng ra không nên xuất hiện…
Hữu Cầm Hoằng! H ữu Cầm Hoằng từ trong nội đường đi ra, trong lòng ôm theo một thanh cổ cầm bằng hồng ngọc có hình dáng đuôi chim phượng. Y từ tốn bước lên đài ngọc, dùng một mảnh khăn vuông sạch sẽ cẩn thận điều chỉnh lại thanh điệu, đến khi chỉnh xong thì cung kính đứng sang một bên, vẻ như đang chờ đợi người chủ nhân của cây đàn ấy vậy.
Như Ca lẩm bẩm nói:
- Hữu Cầm tiên sinh đến đây làm gì? Không phải chỉ có mặt vào ngày mồng một và mười lăm hay sao!
Phong Tế Tế nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của nàng, bật cười bảo:
-Làm đệ tử thì phải giúp đỡ sư phụ khi có chuyện, Hữu Cầm Hoằng xuất hiện cũng là lẽ đương nhiên thôi.
- Đệ tử? Như Ca kinh ngạc đế n không khép miệng lại được:
- Ý của người là Tuyết cô nương chính là sư phụ của Hữu Cầm tiên sinh? Hữu Cầm tiên sinh chính là đệ tử của Tuyết cô nương? Trời ạ, vậy Tuyết cô nương ấy chẳng phải cũng là Cầm Thánh ư?
L ời to rồi! Vừa có thể trông thấy phong tư của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, vừa có thể nghe được khúc nhạc của Cầm Thánh, quả là xứng đáng mà! Chẳng trách nhiều người đánh nhau đến vỡ đầu như thế cũng chỉ muốn chen vào Phẩm Hoa lầu cho bằng được. Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân… Cầm Thánh… làm sao mà hai con người tuyệt diệu ấy có thể hòa vào làm một nhỉ, máu huyết trong người nàng hưng phấn đến mức sôi trào cả lên.
Bấy giờ lại đến phiên Phong Tế Tế giật mình:
- Ca Nhi, sao muội lại gọi Tuyết là cô nương?
- Tuyết… cô nương…
Như Ca bối rối:
- Sao ạ, có gì không phải chứ?
Phong Tế Tế cười chảy cả nước mắt bảo:
-Nha đầu ngốc, Tuyết có phải là cô nương đâu, y là một nam nhân chính hiệu đấy!
Nam nhân?
Như Ca cổ họng phát nghẹn, nhất thời bật ho khan sặc sụa!
Ngọc Tự Hàn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng phồng lên đỏ hồng, vội vàng vỗ nhè nhẹ sau lưng giúp cho nàng dễ chịu lại.
Như Ca ho một lúc mới gượng được, lập tức kinh ngạc hỏi ngay:
- Tuyết, thật sự là nam nhân sao?
-Đúng vậy! Phong T ế Tế trông thấy khuôn mặt Ngọc Tự Hàn tràn đầy vẻ ân cần với Như Ca thì trong lòng không khỏi chua xót nhưng vẫn mỉm cười đáp lại câu hỏi của nàng.
- Thế tại sao y lại là người đẹp nhất thiên hạ?
-Ầy, nam nhân thì không phải là người hay sao?
Như Ca rung động đến không thốt nổi một lời.
Đêm xuân tháng tư.
Tuyết bay đầy trời. Trên đài ngọ c, những đóa hoa tuyết long lanh trong suốt bay lượn, xoay tít, mỉm cười đáp trên vạt áo của một vị bạch y nam tử đang khảy đàn, vẩy vờn giữa ống tay áo của y như những gương mặt hạnh phúc nhất.
Hoa tuyết lởn vởn bên cạnh vị bạch y nam tử hệt như có linh tính, quyến luyến chẳng chịu xa rời, cứ lấp lánh phe phẩy trên đầu mày và khóe môi của y.
Giữa màn tuyết lượn lờ tràn ngập ấy.
Bạch y nam tử thấp thoáng trông như một luồng sáng chói chang nhất trong cõi đất trời.
Luồng sáng ấy chói chang đến tuyệt mỹ.
Tuyết.
Tiếng đàn.
Thoắt trong trẻo rõ ràng, say sưa sâu lắng, réo rắt như suối chảy.
Thoắt cổ kính hùng hồn, cao vời thanh bạch, uyển chuyển xa xăm, trầm lặng tựa thông reo. Ti ếng đàn dường chất chứa một lời ai oán, một vẻ ngạc nhiên, một niềm phẫn hận nặng lòng đau đớn nhất thế gian, một nỗi vui mừng yêu thương tha thiết nhất hồng trần.
Đấy là một vị nam tử đẹp như hoa.
Tên của y là Tuyết.
Như Ca nín thở lặng nhìn y, vô tình đã bị y mê hoặc.
Trong luồng sáng rực rỡ chói chang, Tuyết lấp lánh xuất trần.
Giữa trán y thấp thoáng một vẻ đẹp kỳ lạ đến yêu mị, vẻ đẹp này quả thực làm người khác phải nhói buốt tim gan.
Trong một thoáng ngẩn ngơ, Như ca bỗng có cảm giác mình đã từng gặp qua y.
Tuy nhiên việc này quyết không có khả năng, nếu như nàng thật sự gặp qua Tuyết rồi thì vì sao nàng lại lãng quên y được chứ.
Chính vào lúc nàng đang mông lung suy nghĩ.
Tuyết, từ phía phượng cầm hồng ngọc, hướng về phía nàng khẽ nở một nụ cười. M ột nét thanh nhã cứ quẩn quanh giữa gương mặt y, làm cho người ta nhìn chẳng xong, trông chẳng thấu, xem chẳng tỏ, khiến họ nhịn không được phải quan sát lại một lần nữa, rồi lại một lần nữa…
Như Ca không dám chắc Tuyết có phải vừa nhìn nàng hay không, bởi nàng phát hiện ra trong lúc y cười, cả Phẩm Hoa lầu phần lớn đều ngây dại cả.
Khúc nhạc đã tấu xong.
Trong sự mong mỏi của mọi người, tiết mục quan trọng nhất của tối đêm nay cuối cùng cũng bắt đầu!
Đó chính là…
Tuyết sẽ chọn ra trong số những người ở đây một vị làm chủ nhân suốt đời của mình!
Sẽ là ai đây? Sẽ lựa chọn thế nào đây? Như Ca bắt đầu len lén phỏng đoán. Ừ m, có khi nào họ sẽ nói toạc ra bằng cách xem ai ra giá cao nhất không nhỉ? Phương pháp này tuy dứt khoát trực tiếp, nhưng lại có chút dung tục, chỉ sợ sẽ làm vấy bẩn thân phận của Tuyết.