Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/462 lượt.
>Đúng lúc nàng đang nghĩ thế , một gã trung niên cả người phục sức đẹp đẽ, dáng vẻ con buôn, vung cả mười mấy miếng vàng cực lớn trên đôi tay hét to:
- Tuyết, chỉ cần ngươi bằng lòng theo ta, ta nguyện ý trả một vạn lượng hoàng kim!
Như Ca choáng váng, thật sự có kẻ trực tiếp như thế ư!
Một kẻ ở đâu đó lại thét:
- Ta nguyện trả mười vạn lượng!
-Hai mươi vạn lượng!
-Năm mươi vạn lượng!
“…”
- Một trăm vạn lượng!
Một thanh âm trong trẻo ngang bướng từ trong đám người ấy phát ra, lời thét giá làm ai nấy líu cả lưỡi.
Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy kẻ ấy chính là Thiên Hạ Vô Đao thành Đao Liệt Hương!
Đao Liệt Hương mày kiếm môi đào, ánh mắt thâm trầm ngời sáng, chăm chú nhìn về phía Tuyết đương thản nhiên mỉm cười, cô lặp lại thêm lần nữa:
- Ta nguyện trả một trăm vạn lượng hoàng kim, chỉ cần ngươi vĩnh viễn ở bên cạnh ta.
Tuyết nghe vậy thì bật cười như hoa reo trong gió.
Y giơ một ngón tay trắng ngọc ra, ưu nhã đong đưa bảo:
-Không đủ!
Thân thể Đao Liệt Hương cứng đờ, mày kiếm nhíu chặt, nghiến răng bảo:
-Ngươi muốn bao nhiêu, ta đều có thể cho cả!
Mọi người cùng ồ lên, quả là một vị nữ tử lớn mật.
Lúc này, một gã thiếu niên áo vải bật cười thành tiếng:
- Hạng nữ tử như cô có biết xấu hổ hay không, dám xuất đầu lộ diện mua cả nam nhân, chẳng trách những người khác chướng mắt với cô!
Đao Liệt Hương không giận, ngược lại còn mỉm cười:
-Ồ, nam nhân khi hứng chí thì có thể vung tiền mua nữ nhân, vậy nữ nhân thì lại không được phép dùng tiền mua lại nam nhân à?
Như Ca ngầm ủng hộ cô, nói hay lắm!
Gã thiếu niên áo vải kia ngây người, cười mắng rằng:
-Con đàn bà đanh đá này giỏi thật, thiếu gia ta há phải đôi co với ngươi, sau này tự khắc sẽ có kẻ đến dạy dỗ ngươi! Đao Liệt Hương cườ i gằn:
- Tiểu tử từ nơi xó xỉn nào đến không biết chết sống, dám nói chuyện với ta như vậy! Bà cô đây chính là Thiên Hạ Vô Đao - Đao Liệt Hương, hôm nay ta đứng tại đây, để xem kẻ nào dám đến dạy dỗ ta!
- Thiên Hạ Vô Đao thì sao chứ? Thối quá, thối quá, quả là thối không ngửi được!
Gã thiếu niên áo vải vừa cười khục khịt vừa che mũi lại:
- Hóa ra là vì có một Đao Liệt Xú như ngươi!
(chú: Hương là thơm, còn Xú là thối, ở đây gã chơi chữ nhằm nói kháy Đao Liệt Hương!)
Đao Liệt Hương nổi giận vỗ bàn, thu Hồng Hương đao vào tay, chực xông đến lấy thủ cấp của gã thiếu niên áo vải kia!
Thiếu niên áo vải nhẹ nhàng nhảy lên, phóng đến bên cạnh Tuyết trong bộ áo trắng như sương, cúi đầu trước mặt y, cười đến là ngây thơ:
- Ầy dà dà, ngươi thật hấp dẫn làm sao, thiếu gia ta thích ngươi rồi đấy, ngươi theo ta có được không?
Đao Liệt Hương một đao thất bại, lòng không cam tâm, lại muốn bổ thêm đao nữa, lại bị Đao Vô Hạ ngăn cản, cô nghe huynh trưởng bảo:
- Chờ đã, hình như có gì đó khác lạ.
Tuyết mỉm cười, quan sát gã thiếu niên áo vải.
Gã ước chừng mười tám tuổi, đôi mắt to ngời sáng, bờ môi đầy đặn hơi cong, hệt như quýt trổ mùa hạ đưa một mùi hương nhẹ phơn phớt qua mặt y.
Ngón tay của y khẽ vuốt lên bờ môi mê người của gã, hé nở một nụ cười xinh đẹp hỏi:
- Chàng thiếu niên, người là ai? Gã thiếu niên vừa bị y chạm đến, hồn vía đã bay mất ba phần:
- Ta… khục, bổn thiểu gia chính là thiếu chủ Lôi Kinh Hồng của Giang Nam Phích Lịch môn.
Nói rồi, gã cầm lấy tay Tuyết, cười bảo:
- Chỉ cần ngươi theo ta, ta sẽ đem cả Phích Lịch môn tặng cho ngươi!
Giang Nam Phích Lịch môn. Môn phái m ới nổi dậy trong võ lâm, mấy năm gần đây phát triển cực nhanh, tại khu vực Giang Nam hầu như đã là bá chủ. Phích Lịch môn giỏi sử dụng các loại hỏa khí, uy lực kinh người, sát thương mạnh mẽ, các môn phái khác đương nhiên không muốn trở thành địch nhân của họ.
Chưở ng môn của Phích Lịch môn là Lôi Hận Thiên thâm hiểm cuồng vọng, hỉ nộ vô thường, trong chốn giang hồ đã kết oán không ít oan gia. Xem ra, tính tình của Lôi Kinh Hồng con trai lão cũng không khá khẩm hơn.
Tuyết khẽ nắm lại bàn tay Lôi Kinh Hồng, thở dài bảo:
-Lôi lang, người thật tốt…
Lôi Kinh Hồng chỉ cảm thấy lòng bàn tay của y trắng mịn, mềm nhuyễn như không xương liền chợt hóa ra si ngốc.
- Tiếc rằng…
Tuyết lại trút ra một hơi thở dài.
Lôi Kinh Hồng ngây dại hỏi tiếp:
- Tiếc rằng…?
Tuyết cười nhẹ, u buồn như một đóa hoa trắng tuyệt mỹ giữa trời khuya: - … Ta đã có người trong lòng. Ta yêu nàng yêu hết mực, chỉ không biết nàng có ghét bỏ ta hay không…
Nói rồi lại như muốn rơi lệ.
Lôi Kinh Hồng bị nỗi đau thương của y xé nát cả lòng, tức thì vỗ ngực bảo:
- Ai dám ghét bỏ ngươi, ta cho kẻ đó nổ nát nhừ!
- Còn nữa…
Tuyết xa xôi nhìn gã, trong mắt dường như còn có những hạt lệ châu trong vắt, lấp lánh phát sáng:
- Ta sợ người khác không cho ta và nàng ở bên nhau…
- Ai dám quấy rầy các ngươi, ta cho kẻ đó tan xác pháo!
Tuyết ngừng khóc bật cười, hệt như ngàn vạn đóa hoa trong chớp mắt nở rộ.
Ngón trỏ thanh mảnh của y chỉ về xa xa…
- Ta muốn nàng làm chủ nhân của ta.