Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/461 lượt.

tai phải mà khi sinh ra y đã mang…
-Ngươi… - Bên ao sen tràn ng ập sắc lá xanh, vị thiếu niên giữa ngực giắt mười bốn đóa sen hồng rộ nở, trên mặt có chút ngượng ngùng, giọng nói có chút khẩn trương, y nói với người con gái mình yêu rằng…
-Ngươi thật ra là ai?
Như Ca kinh ngạc, máu cả người “bùng” một tiếng đã xông lên đỉnh đầu!
Tuyết cười khẽ:
- Ta có thể giúp nàng, ta biết phải làm sao để níu giữ một trái tim đang dần trôi xa.
Y mỉm cười kiêu hãnh, áo trắng rực rỡ như tuyết, ánh trăng chiếu lên người y sáng lấp lóa khiến người ta phải nín thở: - Trên đời này, bất kể nam nhân hay nữ nhân đều vì ta mà say sưa, vì ta mà mê muội. Chỉ cần để ta giúp nàng, vị thiếu niên ấy tuyệt sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của nàng đâu!
oOo
Đêm khuya lặng lờ. Như Ca rón rén trở về căn phòng nhỏ của mình. Dọc đường đi, đầu óc nàng rối tung rối mù đến nỗi biết bao âm thanh trầm thấp, tiếng cười duyên dáng, giọng điệu rên rỉ từ mỗi căn phòng trong Phẩm Hoa lầu truyền ra đều không thể lọt vào tai nàng.
Cửa mở ra.
Nàng tức thì phát hiện bên trong phòng có người.
Là bóng lưng của một người áo xanh.
Y ngồi trong chiếc xe lăn bằng gỗ gần cửa sổ.
Bóng hình tuấn tú dưới ánh trăng mờ ảo nghiêng nghiêng soi chiếu làm toát lên một vầng hào quang óng ánh như ngọc.
Như Ca giật mình hỏi:
- Ngọc sư huynh, huynh đang đợi ta sao? L ời vừa ra khỏi miệng, nàng chợt phát giác y đang ngồi đâu lưng lại với mình thì làm sao nghe thấy được, liền đi đến phía trước người y, ngồi thụp xuống, hướng mặt về phía y, chậm rãi nói:
-Huynh đang đợi ta sao?
Ngọc Tự Hàn nhìn Như Ca, tựa như đã lâu lắm y chưa được trông thấy, ánh mắt cứ lặng im lưu luyến trên gương mặt của nàng.
Như Ca mỉm cười với y:
- Huynh có chuyện muốn hỏi ta có phải không? Nhưng trước khi huynh hỏi ta, ta muốn trách huynh vài câu mới được. Ng ọc Tự Hàn tập trung “lắng nghe”.
- Huynh không nên ngồi đưa lưng về phía cửa, lỡ như có người xấu lẻn vào thì biết làm sao? Phải, ta biết công phu của sư huynh rất cao, chẳng mấy ai mạnh bằng, thế nhưng cẩn thận một chút thì vẫn tốt hơn đúng không?
Như Ca vuốt ve mái đầu của y, nhẹ giọng nói. Ch ẳng hiểu vì sao, từ lúc nhỏ khi trông thấy Ngọc sư huynh rồi, nàng bỗng có một cảm giác muốn bảo vệ mãnh liệt. Mặc dù, dựa vào thân thủ và địa vị của y hôm nay đã không còn cần đến nàng che chở, nhưng dù có tự giác hay không nàng vẫn muốn lo lắng cho y chu toàn.
Y gật đầu, để nàng biết rằng y đã thấu tỏ lời nói của nàng vào lòng.
Như Ca hài lòng cười bảo:
-Được rồi, bây giờ đến phiên huynh hỏi ta đó.
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng, ánh mắt rõ ràng như núi:
- Tuyết.
Một chữ này mang theo chút âm mũi, trầm thấp nhưng dễ nghe.
Như Ca nhìn lại y, xấu hổ cười: - Hi hi, th ật hổ thẹn quá, không ngờ ta lại bị một vị tuyệt sắc nam nhân “mê hoặc”, không hiểu sao ở trước mặt hắn ta lại tỏ ra ngốc nghếch như vậy nữa.
Th ật sự là ngốc nghếch, biết rõ mọi nụ cười hay nước mắt đều là trò đùa cợt của y, vậy mà mỗi một cử chỉ kia đều khiến nàng không thể chống đỡ được. Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, quả nhiên danh bất hư truyền.
Nàng cười ngượng:
- Tuyết có vấn đề đúng không? Ta cảm thấy hắn có vẻ kỳ lạ… chỉ là…
…… Tuyết cười khẽ:
- Ta có thể giúp nàng, ta biết phải làm sao để níu giữ một trái tim đang dần trôi xa.
……
Như Ca ngẩng mặt lên, hai tròng mắt sáng rực kinh người:
-Ta đã đồng ý với hắn, ta muốn dẫn hắn trở về Liệt Hỏa sơn trang. Cho dù có gặp phiền phức gì đi nữa, ta cũng muốn đánh cược một lần!
Ngọc Tự Hàn im lặng.
Thật lâu sau, y mới nhè nhẹ vỗ vỗ lên đầu nàng, hệt như muốn bảo với nàng rằng…
Đừng lo lắng, y nhất định sẽ bảo vệ nàng.






Sáng sớm tinh mơ.
Ánh dương quang đầu tiên soi rọi lên tấm biển lớn lộng lẫy phía trước Liệt Hỏa sơn trang.
Cổng vào của sơn trang đã gần ngay trước mắt. Như Ca chỉ nh trang lại y phục trên người, vuốt đi những hạt sương còn đang vương đọng trên mái tóc, cõi lòng vừa cao hứng vừa thấp thỏm, nàng quay đầu lại hỏi Ngọc Tự Hàn:
-Sư huynh, trông ta có ổn không?
Ngọc Tự Hàn trên cổ xe lăn mỉm cười gật đầu.
- Úi!
Như Ca đau đến bật kêu thành tiếng, lập tức giữ lấy cổ tay y lại, kinh ngạc thốt:
-Ngươi làm gì vậy chứ?
-Đau quá!
Tuyết đau đến nỗi những giọt mồ hôi trong vắt toát ra đầm đìa trên trán, ánh lệ khổ sở ầng ậng nơi mắt, kêu lên oai oái:
-Đau chết đi được, gãy tay người ta rồi!
Như Ca buông cổ tay y ra, trừng mắt bảo:
-Ai kêu ngươi vặn vẹo mặt ta làm gì, ta có phải là bột nhão đâu chứ!
Tuyết khổ sở nhìn vết tím bầm trên cổ tay mình, rơi lệ trách: - Ngươi ta chỉ muốn sắc mặt của nàng tốt lên một chút thôi mà, nàng xem mắt nàng bây giờ long lanh ngời sáng, sắc mặt đỏ hồng như hoa đào, thế mới là xinh đẹp đấy.
Nước mắt y như trân châu rào rào rơi xuống: - V ậy mà nàng lại nỡ đối xử với người ta như vậy đó! Tay người ta đau đớn chết đi được, tim cũng nhói buốt xiết bao!
Như Ca nhìn bộ dạng sướt mướt của Tuyết, thở dài hỏ