Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/476 lượt.
nh ta!
- Cha!
Như Ca “phốc” một tiếng sà vào lòng ông, dùng sức cọ đầu tới lui trước ngực, cọ đến cái mũi đỏ ửng lên, nước mắt tí tách rơi xuống, nức nở gọi:
- Cha… Cha… Huân Y, Điệ p Y lặng lẽ lui ra.
Liệt Minh Kính ôm Như Ca đang khóc lóc làm nũng trong lòng, trên gương mặt hằn vết sẹo cắt của ông lộ rõ vẻ trìu mến, bộ râu tóc trắng rậm rạp không gió mà phần phật tung bay.
Thật lâu sau, ông vỗ về tấm lưng run rẩy của nàng, trầm giọng nói:
-Được rồi, đừng khóc nữa! Nha đầu lớn đến thế rồi mà khóc lóc cứ như con nít vậy, xấu hổ quá đi mất!
Như Ca không chịu buông ông ra, chun mũi lên cố tình hin hít hai cái, nũng nịu nói: - Thì có sao, ở đây không có người ngoài, khóc trước mặt cha mình có gì xấu hổ cơ chứ! Hơn nữa ở trước mặt cha, con vốn chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ mãi mãi phải khiến cha yêu thương thôi!
Liệt Minh Kính bật cười.
Ông lại nâng niu ôm lấy nàng một lần nữa, sau khi buông ra liền hỏi:
- Thế nào rồi, thu hoạch ở Phẩm Hoa lầu có hài lòng không? Như Ca ngẫ m nghĩ, nhất định không phải do Ngọc sư huynh nói cho cha biết, y đã hứa không thông báo cho Liệt Hỏa sơn trang thì nhất định không sai lời.
Nàng mỉm cười bảo: - Cha, tin t ức của Thanh Hỏa đường nhanh nhạy thật đấy. Kể cũng lạ , con ở Phẩm Hoa lầu mà nhìn mãi cũng không ra người trong trang chúng ta là ai.
Liệt Minh Kính mi trắng khẽ giật:
- Sao con không nghi ngờ Ngọc Nhi?
Như Ca mủm mỉm:
- Ngọc sư huynh quyết sẽ không lừa gạt con đâu.
Liệt Minh Kính cười dài:
-Hay! Tin người không chút nghi ngờ, tất có thể đạt thành việc lớn! Ngọc Nhi là người con có thể tin tưởng. Tuy nhiên…
Ông ngừng một chút:
- Có những người lại không thể không đề phòng.
- Cha có thể nói rõ hơn một chút được không?
Liệt Minh Kính lắc đầu: - R ất nhiều việc, rất nhiều người con phải tự mình phát hiện lấy, phán đoán lấy. Cha chỉ có thể ở một bên trợ giúp con, để con không gây ra sai lầm lớn, thế nhưng đời con còn dài, mọi thứ rốt cuộc cũng phải dựa vào năng lực của bản thân con mà thôi.
- Dạ, nữ nhi hiểu.
Liệt Minh Kính thay đổi đề tài:
- Lần này con bỏ đi, là vì Phong Nhi…
Những lời này không còn là câu hỏi nữa mà là câu trần thuật.
Như Ca cắn môi, nhẹ giọng đáp:
- Vâng. Chi ến Phong, đại đệ tử của cha, vốn là một thiếu niên đa tình trầm lặng, lại bỗng dưng hóa ra tàn nhẫn lạnh lùng. Nàng đã từng là tất cả nỗi bi thương và ngọt ngào trong đời y, thế mà đột nhiên, y ngay cả liếc mắt nhìn nàng cũng cảm thấy thừa thải.
- Con ở thiên hạ đệ nhất lầu có học được cách vãn hồi Phong Nhi hay không?
Hóa ra, cha đ ã hiểu thấu tâm tư của nàng. Như Ca cười khổ, nàng dù đến một nơi vang danh thiên hạ như Phẩm Hoa lầu, gặp được vô số mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, trông thấy đủ loại phương pháp hấp dẫn nam nhân, thế nhưng rốt cuộc làm sao mới có thể thu hồi được trái tim của Chiến Phong, nàng lại ngày càng cảm thấy mơ hồ hơn.
- Không ạ! Nàng mi ễn cưỡng thừa nhận. Tuy nhiên, chuyến đi đến Phẩm Hoa lầu lần này, nàng cũng không phải không có thu hoạch gì. Bước chân khỏi Liệt Hỏa sơn trang, nàng mới phát hiện được trên đời này hóa ra còn có nhiều sự việc, nhiều con người đến như vậy, thế giới này so với trong tưởng tượng của nàng thật lớn hơn vô cùng.
Liệt Minh Kính chăm chú nhìn nàng:
- Con vẫn thích Phong Nhi hay sao?
Xuyên qua song cửa gỗ chạm hoa, Như Ca vọng đến một hồ sen lớn ở chốn xa kia.
Lá vẫn chưa ra.
Hoa vẫn chưa nở.
Ánh mặt trời chiếu lên mặt nước, tạo nên những gợn tròn lăn tăn vàng óng.
- Vâng.
Như Ca không dối gạt được bản thân, mà nàng cũng không muốn dối gạt làm gì.
Nàng thích Chiến Phong. T ừ lúc còn rất nhỏ, nàng đã bắt đầu thích Chiến Phong rồi. Nàng thích dáng vẻ anh hùng của y, thích ánh nhìn tăm tối kiên định của y, thích cái vẻ híp mắt khi rút đao của y. Gặp được Chiến Phong thì nàng vui vẻ, không gặp y rồi nàng sẽ nhớ nhung, nhớ đến cõi lòng rối lung tung, lòng bàn tay rịn mồ hôi ướt khẽ.
Nàng vốn tưởng sẽ cùng ở bên Chiến Phong tại Liệt Hỏa sơn trang, bình yên hạnh phúc sống qua hết kiếp này.
Ai ngờ được hai năm trước, Chiến Phong đã phản bội nàng.
Y yêu thương Oánh Y, một người con gái xuất thân chốn thanh lâu.
Liệt Minh Kính trông thấy Như Ca thương tâm như thế, hai mắt chợt phát ra một tia dứt khoát:
- Nội trong một tháng, ta nhất định sẽ khiến Phong Nhi thành thân với con!
Như Ca giật thót, sau đó mỉm cười:
-Cha, người không miễn cưỡng được Phong sư huynh đâu.
Liệt Minh Kính cười lạnh:
- Nó sẽ phải chấp nhận thôi!
Nàng biết cha nàng có thể nói ra những lời này, tự nhiên là đã nhất định nắm chắc, thế nhưng…
-Cha, đây là chuyện riêng của con, hãy để con tự mình xử lý được không?
Nàng không muốn trở thành một sinh vật vô dụng đáng thương chỉ biết nằm dưới sự che chở của cha mình.
Liệt Minh Kính cau mày.
Như Ca ưỡn ngực, khẽ cười, cố tỏ ra vẻ kiêu hãnh và tự tin:
- Con sẽ dùng cách riêng của mình để đoạt lại trái tim Phong sư huynh!
oOo
Thác nướ c từ trên vách đá đổ xuống, mang theo sức mạ