XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

nh của thiên quân, hợp cùng cơn cuồng điên của vạn mã, khiến sương trắng bốc cao cuồn cuộn, trong ánh mặt trời hiển hiện một tia sáng mờ ảo bảy sắc.
M ột vị thiếu niên đang đứng dưới luồng thác ấy, tia sáng mờ ảo khiến thân hình oai vệ của y trông như những đường nét phác họa, cột thác trắng xóa có lực xung kích khiến người ta kinh sợ kia trong nháy mắt có thể ép dẹp một trăm con trâu, nhưng khi rơi vào giữa hai cánh tay dang rộng của y rồi thì lại trở nên êm ả lạ thường.
Như Ca đứng bên thác nước, lặng lẽ ngắm nhìn y. Đôi mắt nàng có chút ươn ướ t, khuôn mặt nhỏ nhắn long lanh phát ra một thứ ánh sáng động lòng người. Nàng siết chặt lòng bàn tay, cố sức điều chỉnh lại hơi thở đang trở nên dồn dập.
Dòng thác giã thật mạnh lên da thịt tựa ánh mặt trời của y, cũng như giã thật mạnh vào trái tim đang nhung nhớ đến phát điên của nàng.
Một nỗi chua xót mãnh liệt trào dâng.
Nàng nhận ra bản thân không nhịn được muốn khóc.
Vị thiếu niên bên dưới thác cảm giác được có người, mắt khẽ hé ra, ánh nhìn như kiếm cất lên, lao vút về phía nàng!
Dương quang khúc xạ vào đôi mắt của y.
Nơi đáy mắt tối đen thăm thẳm ấy, trong giây phút chợt vụt qua một ánh lửa xanh biếc!
Như Ca thấy y không luyện công nữa thì áp tay lên khóe miệng, lanh lảnh gọi:
- Phong…! Ta trở về rồi…! Thanh âm nàng như cầ u vòng sau cơn mưa, từng lớp từng lớp ngân nga giữa núi ghềnh thác đổ, tiếng kêu trong trẻo làm bừng sáng những bọt nước li ti, thấm ướt từng cành cây ngọn cỏ.
-Ca Nhi đã trở về rồi…!
Nàng lại mỉm cười gọi to một lần nữa! Chi ến Phong rời khỏi thác nước, mái tóc bồng bềnh xanh sẫm phủ trước trán, xõa xuống vai ướt sũng, mang theo bọt nước rai rắc, viên bảo thạch màu lam giữa làn tóc ướt rối tung ấy phát ra một tia sáng lập lòe.
Như Ca nhặt lấy bộ quần áo màu lam trên mặt đất, chạy đến trước mặt y, tinh nghịch cười:
- Phong, ta về lại rồi!
Chiến Phong chăm chú nhìn nàng, chẳng biết suy nghĩ điều gì, hồi lâu sau mới lạnh nhạt cất tiếng:
-Ừm.
Như Ca hít vào một hơi, an ủi bản thân không nên buồn bã, Phong gần đây vốn không ưa nói chuyện.
Nàng ngẩng mặt lên, mỉm cười như một vầng dương quang sáng lạn: - Phong, nh ững ngày vừa qua không ở Liệt Hỏa sơn trang, ta luôn canh cánh nhớ huynh! Ta hay bất chợt tự hỏi huynh đang làm gì? Là đang luyện công hay đang ăn cơm, đã an giấc chưa hay có sinh bệnh không… Nhìn bầu trời thật xanh ta liên tưởng đến huynh, trông chén bát màu xanh ta cũng nghĩ đến huynh… Phong, ta nhớ huynh tưởng như sắp tẩu hỏa nhập ma rồi đấy!
H ạt nước từ thân thể trần trụi hoàn hảo của Chiến Phong chảy xuống, rơi trên mặt đất, vỡ tan ra thành trăm ngàn bọt nước li ti khác. Sắc đen thẵm trong ánh mắt của y dần dần lùi đi, màu xanh dịu nhẹ của nền trời thoát khỏi sự khống chế cũng đua nhau lan tỏa.
Nhìn vào đôi mắt của y, cõi lòng Như Ca êm ái lạ thường.
Nàng hi ểu, khi màu mắt của y nhạt dần, sắc xanh trở nên trong suốt thì đó chính là lúc y cảm thấy hạnh phúc vui sướng nhất, còn màu mắt càng sậm, sắc đen càng sâu, đó là khi cơn phẫn nộ cùng cừu hận của y trở nên dày đặc.
Nàng tiến sát y, lời nói thoảng như giấc mộng:
- Phong, huynh có nhớ ta hay không? Hơi thở nàng thơm như lan, mùi vị tươi ngọ t ấy từng chút từng chút thắm đượm vào cõi lòng đang căng thẳng, rạo rực của y. Từ từ, y nâng bàn tay màu lúa mạch của mình lên, nhấc lấy chiếc cằm xinh xắn của nàng, ngón cái nhè nhẹ phớt qua nụ cười đương khẽ run rẩy trên khóe môi xinh.
Sức nóng từ ngón tay y làm môi nàng như bỏng cháy.
Nàng nhắm mắt lại, rèm mi trên da thịt ngọc ngà lay động, hệt như những cánh hoa xoay tít trong gió.
Màu trời biêng biếc.
Sắc núi xanh tươi.
Thác nước bàng bạc rì rầm đổ xuống. Chi ến Phong dưới ánh trời chói lọi ghì chặt lấy Như Ca trong bộ y phục đỏ thắm, đôi môi nóng bỏng của y hôn lên chiếc miệng nhỏ nhắn ngọt ngào của nàng!
Y ôm gắt gao như thế, vòng eo nàng như muốn gãy đoạn!
Y hôn thật sâu như thế, hô hấp của nàng khó khăn đến suýt thở không thông! Th ế giới quanh Như Ca bỗng trở nên xoay tròn, vô số ngôi sao lóe hiện trước mắt. Trong nụ hôn và vòng tay nồng nhiệt của Phong, nàng cảm giác cuộc sống của mình mới tươi đẹp làm sao, phi thường làm sao.
Rốt cuộc.
Chiến Phong buông nàng ra.
Tia sáng màu xanh trong ánh mắt y dần dần biến mất.
Y cười lạnh:
- Xem ra ở Phẩm Hoa lầu, cô cũng không học được bao nhiêu bản lãnh.
Như Ca chết lặng!
- Nhạt nhẽo vô vị, hệt như con người của cô vậy!
Y tàn nhẫn cất tiếng chế nhạo, miệng lưỡi lạnh băng tựa như một nhát đao xẻ toạt trái tim mới đây thôi vẫn còn đang xao xuyến của nàng.
“Bốp!”
Như Ca giáng lên má trái của y một bạt tay!
Lòng bàn tay của nàng rát bỏng, cơn giận khiến nàng thét lên: - Chi ến Phong! Huynh nhất định phải làm vậy hay sao? Sỉ nhục ta huynh cảm thấy rất thú vị à? Vừa rồi lúc hôn ta huynh đã xúc động, huynh tưởng ta không cảm nhận được chắc? Ta không còn là một tiểu nha đầu ngây ngô nữa, huynh không cần gạt ta làm gì! Ta có thể nhận ra được huynh vẫn còn yêu ta, tới tận bây