Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

ây phiền phức cho tụi con thì không nói, lại còn gặp phải người không muốn gặp nữa.”
“Bà nội.” Nghiêm Chân nắm chặt tay bà, “Nội đừng nói như thế, con với Hoài Việt đều nhớ nội và Gia Minh lắm. Hai cụ cháu đến là chúng con vui. Còn về những chuyện khác, là nằm ngoài dự tính, nội đừng để tâm làm gì.”
“Nội biết.” Bà nội lật tay lại vỗ vỗ lên tay cô, “Nhưng mà, Tưởng Di chị ta...”
“Con cũng biết rồi!” Nghiêm Chân chọn đúng thời điểm cắt ngang lời bà nội, không để bà nói thêm, “Con hiểu hết cả.”
“Con biết hết rồi?” Xưa nay, bà nội chưa từng nói những chuyện này với cô, lúc này nghe cô nói như vậy, rõ ràng cảm thấy sửng sốt, cố nhấc nửa người dậy, “Sao, sao con lại biết được?”
Nhìn bà nội sốt sắng, cô không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ: “Nội và bố cứ xem con là trẻ con, thực ra con đã lớn rồi, những gì nên biết con đều biết cả.” Mắt thấy bà nội càng nôn nóng hơn vì cô không trả lời vào trọng tâm câu hỏi, Nghiêm Chân vội nói: “Được rồi, con từng nhìn thấy một bức ảnh trong album cũ của bố.”
Đó là một bức ảnh chụp hai người, người đàn ông trong ảnh mặc bộ đồ quân phục giản dị, khuôn mặt không mấy anh tuấn tràn ngập nụ cười hạnh phúc. Đó là bố của cô. Nghiêm Chân đoán, sở dĩ bố cô cười rạng rỡ đến như vậy có lẽ là do người phụ nữ trong lòng. Người phụ nữ được ông dịu dàng ôm vào lòng ấy vô cùng xinh đẹp, trên miệng nở nụ cười êm ái. Lúc nhìn thấy bức ảnh này, Nghiêm Chân đã biết được ý nghĩa của từ “mẹ”. Cô không dám tùy tiện gán tiếng gọi ấy lên người phụ nữ kia, nhưng trực giác mách bảo, cái lần bố ốm nặng gọi lên hai tiếng “Tưởng Di” thì chính là tên của người phụ nữ ấy. Phải chăng, “Tưởng Di” là mẹ của cô? Vậy thì bà đang ở đâu?
Đáp án cho câu hỏi này chính bố đã trả lời cô vào lúc uống say. Lần đó bà nội đi vắng, bố dự tiệc mừng công đã uống rất nhiều rồi trở về nhà. Cô khi ấy vẫn còn là một đứa trẻ, vừa chăm sóc bố vừa nhớ tới bức ảnh kia, miệng lẩm bẩm: “Nếu mà có mẹ thì tốt.” Ai hay bố lại nghe thấy, nằm trên giường cười ha hả: “Con bé ngốc, mẹ con, đi từ lâu rồi!” Nghiêm Chân liền hỏi ngay: “Thế sao bố không đuổi theo gọi mẹ lại?” Bố ghìm cơn chếnh choáng, nâng tay lên vuốt tóc cô, “Đuổi không kịp nữa, đuổi không kịp nữa rồi.” Lúc ấy, Nghiêm Chân vẫn còn muốn hỏi tiếp, nhưng bố đã xua tay, không thắng nổi hơi rượu say mà ngủ thiếp đi. Sau khi tỉnh lại, bố không nhớ mình đã nói những gì, còn Nghiêm Chân từ đó trở đi cũng không nhắc lại bất cứ chuyện gì có liên quan tới mẹ nữa.
“Con biết đây là chuyện kiêng kị trong nhà chúng ta, nội và bố con đều không muốn nhắc tới, vậy nên con cũng không hỏi nữa.” Nghiêm Chân nhẹ nhàng khép lại hồi ức, còn bà nội vẫn đăm đắm nhìn cô nãy giờ lại thở dài: “Từ bé con đã ngoan ngoãn biết nghe lời, chưa bao giờ hỏi han nội và bố con chuyện gì liên quan tới mẹ con, đôi lúc nghĩ lại nội còn thấy khó hiểu. Không ngờ tự con lại biết được nhiều như vậy rồi...” Nói đến đây bà nội cười cười: “Xem ra bố con nói không sai, từ nhỏ con đã là đứa trẻ mang nhiều tâm sự, chuyện gì cũng nén ở trong lòng, kín như hũ nút ấy.”
Nghiêm Chân hiểu, tâm sự ủ lâu sẽ thành ra tâm bệnh, tâm bệnh thì khó chữa, vậy nên bao năm qua cô luôn cố gắng không để mình nghĩ ngợi nhiều, sống vui vẻ là quan trọng nhất. Và hiện giờ, cô cũng vẫn yêu cầu bản thân mình phải làm như vậy. Nghiêm Chân xoa xoa mặt, “Thôi, không nói chuyện này nữa. Bình truyền hết rồi, con đi gọi y tá đổi bình khác cho nội!” Nói rồi cô đứng dậy đi ra ngoài, bước chân không còn ổn định như trước mà có phần xáo trộn.
Bà nội nhìn sơ qua là biết cô đang cố tình tránh né chủ đề này. Kỳ thực như vậy cũng tốt, cô không cần biết nhiều đến vậy, cuộc sống hiện giờ với cô mà nói đã là hạnh phúc rồi.
***
Vốn dĩ kỳ nghỉ của cậu bé rất ngắn ngủi, nhưng do sự cố ngoài ý muốn của bà nội nên ngày về của bà và cậu bé phải lùi lại thêm hai ngày. Mấy ngày này, cậu bé miệng dẻo như kẹo kia ở chơi bên nhà họ Từ khiến hai ông bà cụ vui vẻ vô cùng, sau một đêm ngủ lại còn ở thêm hai đêm nữa. Mỗi ngày, bác sĩ Đồ đều mặt nhăn mày nhó dắt cậu về, còn phải nói nữa sao, có người đắc sủng ắt có người thất sủng thôi.
Sáng hôm nay khi bác sĩ Đồ đến giao trả cậu bé còn mang theo một tin mừng, nói rằng ca phẫu thuật của Cố Hoài Việt đã định ngày, Nghiêm Chân nghe vậy vui không tả xiết, ôm lấy Gia Minh thơm tới tấp. Cậu bé thì hết sức bất mãn với hành động đem vứt cậu cho người khác suốt hai ngày qua của cô giáo Nghiêm, bàn chân mũm mĩm đi giày da gõ vang nền nhà, Nghiêm Chân phải lên tiếng nhắc nhở cậu: “Khe khẽ thôi, các cô bác và cả các bạn khác trong phòng bệnh còn đang nghỉ ngơi đấy.”
Cậu bé bĩu môi: “Ai bảo cô không chơi với con!” Cậu vô cùng tức giận, khó lắm mới tới được đây một chuyến, cuối cùng hai người lớn này vẫn phó mặc cậu cho người khác. Giờ thì hay rồi, hôm nay cậu đã phải quay về nhà. Nghiêm Chân cũng thấy áy náy, đang lúc chuẩn bị vỗ về cậu nhóc chợt trông thấy hai người rất quen ngồi ngoài hành lang phòng bệnh, bước chân bỗng ngập ngừng, là bà Tưởng Di và bà nội. Nắm tay Nghiêm Chân hơi siết lại, môi cũ