XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

h dìu bà nội vào trong, em gọi bác sĩ tới.”
Thấy cô vẫn đang bàng hoàng, Cố Hoài Việt lại thấp giọng gọi: “Nghiêm Chân.”
Nghiêm Chân bất chợt hoàn hồn, nói một tiếng “được” rồi quay người lao vút đi tìm Đồ Hiểu. Còn bà Tưởng Di nãy giờ vẫn đứng im lìm chừng như nín thở khiến người ta không sao nhận ra sự tồn tại của bà, sau khi Cố Hoài Việt dìu bà nội vào trong phòng mới dần dần khôi phục lại, hít sâu một hơi, huyệt thái dương giật mạnh từng hồi.
Lại gặp nhau.
Cách biệt hơn hai mươi năm, lại gặp mặt nhau.






Thân thế từ lâu chôn giấu
Bà nội phát bệnh nguy cấp, may sao lại đang ở ngay trong bệnh viện, bác sĩ đến rất kịp thời.
Sau khi vị bác sĩ trẻ tuổi làm kiểm tra đơn giản cho bà xác định rằng không có gì đáng ngại, Nghiêm Chân vẫn không yên tâm, kéo bác sĩ lại hỏi: “Chỉ cần truyền mấy bình thuốc thôi là được ạ?”
Vị bác sĩ trẻ cười giải thích: “Không sao hết, do thiếu máu nên dẫn đến khó thở. Huyết áp của cụ khá cao, phải chú ý đến vấn đề này, đừng để cụ phải chịu kích động mạnh.”
Nghiêm Chân gật đầu.
“Thế thì tốt.” Bà Tưởng Di yên tâm phần nào.
Thấy bà chốc lát đã nhẹ nhõm đi, Nghiêm Chân không khỏi lại muốn bật cười: “Cảm ơn cô đã đến thăm Hoài Việt, sức khỏe của bà nội cháu không tốt, tiếp đón không được chu đáo mong cô bỏ qua cho.”
Nói rồi như muốn xoay người rời đi, bà Tưởng Di mau chóng giữ tay cô lại: “Nghiêm Chân!”
Nghiêm Chân đứng yên không cử động: “Cô còn chuyện gì nữa ạ?”
Bà Tưởng Di nhìn cô, có phần khó mở lời: “Cô muốn, cô muốn vào trong thăm bà, cháu xem được không?”
Nghiêm Chân không trả lời, chỉ dùng đôi mắt vốn hiền hòa giờ phút này lại lộ ra sự xa cách không hề che đậy cứ thế nghiêm túc nhìn bà chăm chăm, ánh nhìn trực diện thế này thấu tận tim can, đến nỗi khiến bà Tưởng Di có phần từ bỏ ý định: “Nếu như mà không tiện, vậy cô, vậy cô…”
“Không có gì là không tiện cả.” Nghiêm Chân ngắt lời, “Nhưng cháu nghĩ để bà được mạnh khỏe, cô nên ít gặp bà thì hơn.”
“Nghiêm Chân, cô...” Bà Tưởng Di nhìn sắc mặt Nghiêm Chân thản nhiên hờ hững, không biết phải nói gì tiếp.
Nghiêm Chân nhìn bà, nói: “Nói thật lòng, từ sau lần trước gặp cô cháu vẫn luôn cố gắng không muốn để bà nội thấy cô. Vì dù gì có những chuyện tuy cô không nhớ, nhưng chúng cháu vẫn còn nhớ.” Đến lúc này cô chợt nở nụ cười, như đang tự chế giễu mình: “Nhiều khi lãng quên thực sự là một điều hạnh phúc.” Lời nói của cô bộc lộ rõ sự mỉa mai trong đó, bà Tưởng Di có muốn không hiểu cũng không được, sắc mặt cũng theo đó trở nên bối rối.
Nín lặng trong chốc lát, bà Tưởng Di mới lưỡng lự lên tiếng: “Nghiêm Chân, cô nghĩ có lẽ cháu đã hiểu lầm, cô với bà nội cháu, còn cả bố cháu nữa…”
“Xin cô đừng nhắc đến bố cháu.” Nghiêm Chân đột nhiên cắt ngang lời bà, không màng đến thái độ sửng sốt của bà Tưởng Di, nhắc lại thêm một lần nữa, “Xin cô đừng tùy ý nhắc đến bố của cháu.” Bởi vì, bà thực sự không đủ tư cách.
Có lẽ bà Tưởng Di chưa bao giờ ngờ đến, người mà mới lúc trước bà còn cho rằng nhu mì hiền thục lại nói với bà bằng thái độ cứng rắn thế này. Bây giờ không phải cơ hội tốt để trò chuyện, bà từ từ định thần lại, vén đám tóc lộn xộn bên tai, cố gắng giấu giếm sự mệt mỏi đã lộ ra: “Vậy thôi, thế thì, cô về trước vậy.”
Nghiêm Chân khẽ gật đầu, mắt nhìn thẳng để mặc bà bước qua trước mặt mình. Nghiêm Chân biết, cô đã thắng trong cuộc đối đầu này, không tốn mảy may sức lực. Nhưng đồng thời cô cũng hiểu rằng, cô của thời điểm này chua ngoa cay nghiệt hơn bao giờ hết.
Về đến phòng bệnh bà nội đã dần tỉnh lại, cậu bé ngồi bên giường đang nghiêng đầu đùa vui với cụ. Bà nội sức yếu, nhưng vẫn cố gắng phấn chấn chơi với cậu. Không bao lâu thì Cố Hoài Việt bước tới, xách cổ cậu nhóc đi ra ngoài, nhìn thấy Nghiêm Chân đẩy cửa vào, bước chân dừng lại: “Về rồi à?”
“Vâng.” Nghiêm Chân vuốt mặt, đón cậu bé từ trong tay anh, “Hai bố con đi đâu đây?”
Cố Hoài Việt cúi nhìn Nghiêm Chân đang chỉnh lại áo khoác cho con trai: “Anh mang nó sang cho Đồ Hiểu, để cô ấy đưa Gia Minh về nhà ngủ một đêm.” Một là vì sợ cậu bé ngủ trong bệnh viện không ngon giấc; hai là vì quá nhiều việc xảy ra đột ngột, sợ ảnh hưởng đến cậu. Đương nhiên cậu bé không chịu, nhưng thấy người lớn bận bịu như thế, chỉ đành bĩu môi đồng ý thôi.
Nghiêm Chân thơm lên đôi má cậu, nhìn theo hai người rời đi, sau lưng chợt vang lên tiếng bà nội ho nhẹ, cô định thần lại, rảo bước đi về phía giường bệnh: “Nội, ngủ thêm lúc nữa đi, vẫn còn sớm mà.”
Bà nội lắc đầu: “Già rồi ngủ ít đi thì hơn, ngủ nhiều mệt lắm.”
Nghiêm Chân cười cười, dém chăn cho bà. Bà nội ngắm nhìn cô làm tất cả, sau cùng chầm chậm giơ tay ra nắm chặt lấy tay cô, “Chị ta đi rồi à?”
“Vâng.” Nghiêm Chân cố vờ như không có chuyện gì, “Nội còn thấy khó chịu ở đâu không, đang ở trong viện rồi, gọi bác sĩ cũng tiện.”
Bà nội lắc đầu nhè nhẹ, trông ra bóng hoàng hôn đang chậm rãi buông ngoài song cửa, “Đúng là chuyến này nội không nên đến, g