Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.

hùng dũng ai phong, chiếc cặp sách nhỏ đeo lệch vai, đứng ở đó, đôi mắt nhìn cô sáng lấp lánh. Nghiêm Chân lên tiếng, giọng nói đã hơi khàn đặc: “Gia Minh, con đứng đây làm gì thế?”
Cậu bé không mảy may cảm nhận được tâm trạng phức tạp của cô hiện giờ, hai mắt khẽ chớp, giọng trong trẻo tuyên bố: “Cô Nghiêm, thời khắc thử thách cô đã đến!”
Nghiêm Chân im lìm không nói, vừa rồi đầu óc còn căng như dây đàn, mất một lúc mới thả lỏng ra được, sức lực toàn thân đều đã bay biến hết. Cô nựng hai bầu má của tiểu Gia Minh trong lòng bàn tay ấm áp của mình, hồi lâu mới lên tiếng: “Muốn thử thách cô thế nào?” Cô cố gắng nói thật nhẹ nhàng, nhưng vẫn cảm nhận được mồ hôi lạnh ướt sũng đang từ từ chảy xuống.
Cậu nhóc chớp chớp mắt, lục lọi trong chiếc cặp nhỏ: “Cô xem, ông nội sửa được súng cho con rồi này.”
Cô cầm lấy khẩu súng, phát hiện chỗ gãy đã được gắn lại bằng băng keo trong suốt. Tuy chỉ bị hỏng một chút nhưng cũng đã đủ làm cho cậu bé khốn khổ.
“Thì sao nào?” Nghiêm Chân khẽ khàng hỏi, mí mắt bỗng giật mạnh, dường như đã có dự cảm. Cậu nhóc mang súng, mang súng để làm gì?
Chỉ thấy cậu bé Cố Gia Minh cười khoái chí, dõng dạc thông báo: “Cô, cô đưa con đi tìm bố đi!”
Quả nhiên! Nghiêm Chân ôm trán, đứng thẳng người, nhìn vào đôi mắt chớp chớp của cậu bé: “Gia Minh, bố đang công tác, chúng ta đến đó không phải là sẽ gây rắc rối cho bố sao?”
Cậu bé lập tức giơ tay cam đoan: “Không rối, không rối, bảo đảm không gây rối.”
“Vậy con hỏi ông nội xem, lúc ông nội tập trận, có được gặp chúng ta hay không?”
“Chú Phùng bảo sắp diễn tập xong rồi, chúng ta có thể đợi mà.” Cậu nhóc cong môi đáp.
Rõ ràng trước khi tới, cậu đã tính toán cả rồi, giờ cô muốn cự tuyệt cũng phải tìm ra một lý do thật thích đáng. Nghiêm Chân nghĩ ngợi giây lát: “Vậy con có biết đường không? Không biết đường thì chúng ta đi làm sao được?”
Cậu bé hí hửng lục cặp sách, đưa cho cô tập bản đồ mù mịt đường lối kia: “Xem cái này!”
Nghiêm Chân: “....”
Thôi được, cô đã bị sự ngây thơ hồn nhiên của cậu bé đánh bại. Nghiêm Chân chăm chú nhìn tập bản dồ, im lặng mấy giây, sau đó khẽ thở dài, nói: “Được.” Cô đưa tay về phía Gia Minh, cố gắng bày ra nụ cười: “Cô đưa con đi.” Cô dắt tiểu Gia Minh bước nhanh qua khuôn viên trường rộng lớn. Cậu bé thực sự vui sướng, vừa đi vừa khẽ hát ngâm nga. Nghiêm Chân gượng cười khổ sở nắm lấy bàn tay bụ bẫm của cậu bé, dắt cậu ra cổng.
“Cô ơi, bố con ở trên thảo nguyên, bố nói trên thảo nguyên có thể nướng thịt dê ăn, cô thích ăn không? Con bảo bố nướng cho cô.” Cậu bé nói rất nghĩa khí.
Khóe môi Nghiêm Chân giật giật: “Cảm ơn con.” Nếu được như vậy thực ra cũng rất tuyệt. Có điều, e là giờ này đã hơi muộn mất rồi.
Nghiêm Chân đứng lại, mắt đã trông thấy Phùng Trạm đang vẫy tay gọi họ ngoài cổng. Cậu bé Cố Gia Minh ngơ ngác ơ lên một tiếng, sau đó thì thấy chú Phùng – người mà khó khăn lắm cậu mới trốn được đang sải bước đi về phía cậu.
Phản ứng đầu tiên của cậu bé là trừng mắt giận dữ nhìn kẻ “hàng địch phản quốc” Nghiêm Chân. Cô thì cố gắng làm lơ trước ánh mắt đang nghiêm khắc lên án của người bạn nhỏ, nhìn sang Phùng Trạm.
“Gia Minh ở đây, mau đưa cậu bé về di. Nhân tiện trên đường gọi điện về nhà để mọi người yên tâm.”
Phùng Trạm mặt mày nhăn nhỏ: “Đã báo về nhà đâu ạ.”
Nghiêm Chân ngẫm nghĩ: “Thế để chị gọi về Cố viên cho.”
Phùng Trạm gật đầu, đưa mắt sang nhìn phía cậu bé Cố Gia Minh, ông tướng này đang nhìn hai người lớn với vẻ mặt cảnh giác. Anh ta cúi xuống định bế cậu bé, nhưng cậu lại né ra xa.
“Gia Minh, về nhà với chú Phùng đi đã.” Nghiêm Chân lên tiếng, đánh lạc hướng chú ý của cậu nhóc.
“Con không đi! Con không đi! Con không đi!” Cậu bé tức tối gào lên, nhưng ở trước mặt hai người lớn, sự chống cự của cậu vẫn quá yếu ớt. Nghiêm Chân nhìn ánh mắt cậu, có chút không đành lòng. Cô ngoảnh đầu sang, ra hiệu bảo Phùng Trạm đưa cậu bé về.
“Hu hu!” Cố Gia Minh ra sức giằng co, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, không sao lại được Phùng Trạm cao to lực lưỡng, không bao lâu đã bị nhét lên xe. Thế nhưng cậu bé cũng không chịu thỏa hiệp, cửa xe đã khóa lại rồi vẫn không ngừng đạp cửa. Vừa đạp vừa trề môi ra, giống như sắp khóc lại giống như đang kìm nước mắt.
Nghiêm Chân không nỡ nhìn tiếp, xoay người lại từ từ rời đi. Nghiêm Chân biết, lần này cô lại đắc tội với cậu bé, vậy nên, từ sau hôm đó, cô cố gắng tránh xuất hiện trước mặt cậu.
***
Mưa thu hết trận này đến trận khác mang chút hơi ấm cuối cùng đi mất, buổi sáng lúc ra khỏi nhà đi làm Nghiêm Chân mặc thêm một chiếc áo, nhưng đến gần trưa chân tay vẫn lạnh run cầm cập. Đúng mười hai giờ, Nghiêm Chân và Vương Dĩnh cùng nhau đến nhà ăn ăn trưa, suốt dọc lối đi nghe Vương Dĩnh cằn nhằn. “Chưa tới mùa đông mà đã lạnh thế này rồi!” Vương Dĩnh rụt cổ oán thán. Nghiêm Chân khẽ cười, sải bước đi về phía nhà ăn. Thế nhưng vừa mở cửa nhà ăn, cô đột ngột khựng lại. Vương Dĩnh không hiểu chuyện gì, theo ánh mắt của cô nhìn đi, chỉ thấy hai người đang ngồi bên chiế


XtGem Forum catalog