Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

c bàn đối diện cửa lớn, một người là Thẩm Mạnh Kiều thanh tao xinh đẹp, người kia lại là cục cưng của nhà họ Cố - Cố Gia Minh.
“Ô, chuyện gì thế này?” Vương Dĩnh kinh ngạc.
Nghiêm Chân không kịp nói nhiều, bỏ lại Vương Dĩnh, đi thẳng tới chiếc bàn kia.
Thẩm Mạnh Kiều thấy cô hơi ngạc nhiên, còn cậu bé nọ thì đầu cũng không thèm ngẩng lên, vẫn đang mải mê gặm miếng sườn trong khay thức ăn.
“Cô giáo Thẩm, sao cô lại đưa thằng bé tới đây ăn cơm?” Trường họ đúng năm giờ chiều là tan học, có một tiếng rưỡi để nghỉ trưa, học sinh đều không về nhà, có nhà hàng hợp tác với trường sẽ đưa cơm tới.
Sau một thoáng ngạc nhiên, Thẩm Mạnh Kiều điềm tĩnh trở lại, vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu bé, tươi cười dịu dàng: “Gia Minh nói muốn ăn sườn, nên em đưa cậu bé tới đây.”
Nghiêm Chân im lặng vài giây, bỗng nhiên cậu bé ngẩng đầu lên khỏi khay thức ăn, miệng còn đang nhồm nhòam đầy thịt nói: “Cô Thẩm đưa con đi gặp bố cơ!”
Mặt Thẩm Mạnh Kiều ửng hồng, lấy khăn giấy lau vết dầu mỡ dính bên mép cậu bé, “Ăn từ từ thôi.”
Cậu bé bĩu môi: “Dù gì cũng còn hơn ai kia bội tín bội nghĩa.”
Nghiêm Chân tức nghẹn. Cô xoay người rời đi, cơm không buồn ăn, Vương Dĩnh gọi í ới mấy tiếng cô cũng không quay lại.
Nhóc con xấu xa kia đang ăn uống ngon lành lại từ từ buông đũa. Thẩm Mạnh Kiều nhìn cậu, lại gắp thêm một miếng sườn nữa: “Ăn nữa nhé?”
Cậu bé bặm môi, như thế tủi thân vô cùng: “No rồi ạ.”
Cả buổi chiều, tâm trạng Nghiêm Chân giống hệt như thời tiết bên ngoài, mưa to gió giật không sao bình lặng nổi. Lúc xếp sách còn đặt sai thứ tự mấy quyển liền, Tiểu Lưu theo sau cô, nhìn sắc mặt kia chỉ dám bực bội mà không dám lên tiếng, đành tự mình thay đổi lại từng quyển một. Vất vả lắm mới xếp xong, Tiểu Lưu hỏi dò cô: “Chị Nghiêm, tâm trạng chị không ổn à?’
Nghiêm Chân tần ngần, quay đầu lại: “Rõ lắm hả em?”
Tiểu Lưu gật đầu liên tục. Nghiêm Chân cười khổ, cô thực sự bị cậu nhóc này làm cho khốn đốn mất rồi. Biết rõ tên nhóc này cố ý chọc tức mình, mà cô vẫn bị cuốn vào. Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua tầng mây chiếu xuống, Nghiêm Chân thở dài. Bỏ đi, cô đành đầu hàng trước vậy.
Năm giờ chiều, chuông tan lớp reo vang. Nghiêm Chân xếp quyển sách cuối cùng lên giá, thay quần áo rồi đi ra ngoài. Trong sân trường người người qua lại không dứt, Nghiêm Chân đi ngược dòng người có phần khó khăn. Cuối cùng khu phòng học đã ở trong tầm mắt, cô bước nhanh về phía trước, lại thấy Thẩm Mạnh Kiều dắt tay Cố Gia Minh từ trong phòng học bước ra. Trông thấy Nghiêm Chân, cũng dừng lại đó.
“Cô giáo Nghiêm, có chuyện gì sao?”
Nghiêm Chân thu lại bộ dạng nôn nóng, hỏi: “Cô giáo Thẩm, thế này là?”
Thẩm Mạnh Kiều thản nhiên cười: “Em đưa Gia Minh về nhà.”
Miêng ông tướng con há to, dường như không tin được là sẽ gặp Nghiêm Chân.
Cô tươi cười với cậu bé, rồi nhìn sang Thẩm Mạnh Kiều: “Để chị, tối nay Gia Minh ở nhà chị.”
Thẩm Mạnh Kiều nhìn Cố Gia Minh dò xét, Gia Minh bặm môi nhìn Nghiêm Chân, “Cô muốn làm gì?”
Nghiêm Chân hết sức kiềm chế, cố mỉm cười: “Cô đưa con về nhà, nhân tiện đưa con đi tìm bố nữa.”
Trước khi tan học Nghiêm Chân đã gọi điện cho bà Lý Uyển, xin phép tối nay đưa Gia Minh về nhà cô. Bà Lý Uyển tưởng rằng mâu thuẫn giữa hai người đã giải quyết ổn thỏa, hiển nhiên mừng rỡ không thôi. Có người chống lưng, hiển nhiên Nghiêm Chân càng chắc chắn. Cô không buồn để ý đến sắc mặt của Thẩm Mạnh Kiều, dắt mất cậu bé khỏi tay cô ấy. Vốn dĩ cậu bé còn lưỡng lự, nhưng nhìn vẻ mặt Nghiêm Chân, hơi bĩu môi, nắm chặt lấy tay cô. Nghiêm Chân nắm tay cậu bé, mỉm cười với Thẩm Mạnh Kiều, rồi đưa Cố Gia Minh rời đi thật nhanh.
Thẩm Mạnh Kiều nhìn theo bóng lưng cô mà không sao tin nổi, đợi người đã đi xa, mới gọi to: “Này, hai người đứng lại!”
Ngoài cổng trường, cậu bé xét nét nhìn Nghiêm Chân đang ngồi trên xe đạp điện: “Gì đây? Cô lại định lừa con chứ gì.”
“Không lên xe là cô đi nhé, giờ cô đang rất tức giận, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy.”
Quả nhiên, cậu nhóc nhẹ không ưa lại thích ưa nặng đã trèo lên ghế sau chiếc xe điện. Mím môi nghĩ ngợi một lúc, cậu chọc chọc vào lưng Nghiêm Chân: “Cô Nghiêm, thế này quá bất công.”
“Làm sao?” Giọng nói bực bội từ phía trước cất lên.
Cậu bé được đáp lời chốc lát đã hăng hái trở lại: “Thì nhé, cô đã phản bội con rồi, còn không chịu cho con tìm người khác làm đồng minh nữa à?”
Nghiêm Chân bị cậu nhóc chọc giận đến nghiến răng, nhưng không sao trút ra được, chỉ đành đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe lướt như bay về nhà.
Tính ra, đây là lần đầu cậu bé đến nhà Nghiêm Chân. Cậu bé hành hạ Nghiêm Chân vậy thôi chứ trước mặt bà nội thì cậu vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên ngoan ngoãn. Bà nội cũng là lần đầu gặp Gia Minh, bị nhóc con này pha trò cho cười đến không khép được miệng.
“Bà cố ơi, bế con!”
“Đây!”
Nghiêm Chân đang uống nước, nghe thấy thế vội ra tay ngăn cản hai cụ cháu đang chuẩn bị tận hưởng niềm vui đoàn tụ: “Bà cố của con tuổi đã cao, không bế được con đâu. Thôi, không nhõng nhẽo nữa, vào