XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.

trở về, mỗi khi đến ngày dó, cô lại đến ga xe lửa đợi từ rất sớm, bà nội nói với cô, đầu này của con tàu là nhà, đầu kia là nơi có bố.
Ngồi đối diện là một phụ nữ mang theo bé con hơn một tuổi, cô ấy ru con ngủ, nhìn Nghiêm Chân nói: “Em cũng dắt theo con đi xa à? Thằng bé đáng yêu quá.”
Nghiêm Chân khẽ cười, nương theo ánh sáng yếu ớt trong toa, cúi đầu ngắm nhìn gương mặt ngủ say hồn nhiên vô tư của cậu bé Cố Gia Minh. Cô từng hồi tưởng lại dáng vẻ của anh qua tiểu Gia Minh, lãnh đạm tuấn tú, nhưng một khi đứng nghiêm lại là tư thế kiên cường của một quân nhân, không thể lay động. Còn bao lâu nữa sẽ lại được gặp anh? Đợi vậy, đợi đến khi diễn tập kết thúc, nhất định cô sẽ đưa Gia Minh tới gặp anh.
Căn cứ diễn tập nằm ở một huyện nhỏ thuộc thành phố W, trước khi đi cô đã hỏi Phùng Trạm, nơi cách địa điểm diễn tập gần nhất là thị trấn S, cô quyết định đưa Gia Minh tới đó trước, đợi diễn tập kết thúc, Phùng Trạm sẽ lập tức báo cho cô. Vậy nên, Phùng Trạm là đồng phạm duy nhất bị cô lôi kéo, biết hai người họ đi đến đâu. Nếu để hai ông bà cụ nhà họ Cố biết được, hậu quả sẽ rất khó lường.
Sáu giờ sáng tàu đến thành phố W an toàn. Nghiêm Chân dắt theo Cố Gia Minh xuống tàu, bất chấp cái lạnh se se của buổi sớm mai, đi tìm bến xe. Cậu bé bị Nghiêm Chân đánh thức đúng vào lúc đang ngủ ngon lành, giờ này mắt vẫn đang díp cả lại, hỏi: “Cô Nghiêm, chúng ta đi đâu đây?”
“Đi ra bến xe. Muốn tìm được bố con, chúng ta còn phải đi ô tô nữa.”
Cậu bé bĩu môi: “Thật là rắc rối.”
Nghiêm Chân bị cóng đến nhức nhối đầu óc, lại thêm một câu oán trách vừa rồi của cậu nhóc, khỏi hỏi trong lòng rối bời đến đâu. Cũng may mà bến xe thường cách ga tàu không quá xa, đi qua một lối rẽ, Nghiêm Chân đã nhìn thấy tấm bảng hiệu lớn đề hai chữ “Bến xe” màu vàng sáng chói. Nghiêm Chân mừng rỡ không thôi, lập tức dắt cậu bé vào mua vé. Coi như hai người may mắn, mười phút sau là có một chiếc xe khách đi tới thị trấn S. Nghiêm Chân mua vé xong, dẫn cậu bé lên xe.
Đây là lần đầu tiên từ nhỏ tới giờ cậu bé Cố Gia Minh được ngồi xe khách, vừa lên xe đã háo hức sờ mó khắp nơi. Nghiêm Chân thấy vậy không khỏi bật cười, giơ tay ấn cậu ngồi vào chỗ: “Ngồi yên.”
“Cô Nghiêm ơi, một lát nữa là mình gặp được bố đúng không?” Mắt cậu bé mở to đầy mong đợi.
“Ừ.” Cô xoa đầu cậu, mỉm cười, “Sắp được gặp rồi.”
Do là chuyến xe sớm, nên lúc bắt đầu nổ máy chỉ có lác đác vài người trên xe. Cậu bé ngủ trọn một đêm bây giờ đã hăng hái trở lại, thích thú ngó nghiêng bên ngoài, còn Nghiêm Chân lại thấy hơi buồn ngủ. Cô nhìn cậu bé, nắm chặt bàn tay bé nhỏ của cậu. Từ khi lớn lên, cô rất hiếm có chuyến đi nào dài thế này. Cô còn nhớ lúc nhỏ theo bố lên đơn vị, đoàn tàu kiểu cũ sơn màu xanh lá, người trong toa chen chúc lẫn nhau, cô cứ nắm lấy tay bố như vậy, gối đầu lên đùi bố ngủ ngon lành. Dẫu rằng mọi thứ đã trôi xa trong chớp mắt, nhưng những hình ảnh ấy mỗi lần nhớ lại vẫn rõ ràng như vừa mới hôm qua. Thì ra, có những kí ức bất luận có ra sao cũng không thể xóa nhòa đi được. Nghiêm Chân nở nụ cười, dựa người vào ghế nhắm mắt lại. Chiếc xe khách chuyển động đều đều trên con đường đất của vùng thảo nguyên Tây Bắc, vốn tưởng rằng có thể thuận lợi đi một mạch tới thị trấn S, không ngờ trong lúc Nghiêm Chân nửa thức nửa tỉnh thì xe đột nhiên lắc lư nghiêng ngả, tài xế kiên trì giữ thêm một lúc cuối cùng vẫn phải dừng xe lại. Theo quán tính, Nghiêm Chân đổ người về phía trước, đập đầu vào chiếc ghế ngồi trước. Cô xoa xoa cái đầu dau nhức, mở to mắt nhìn ra bốn phía bên ngoài, thảo nguyên ngút ngàn phút chốc khiến cô thất thần, lúc hoàn hồn lại mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, vì tài xế không đi tiếp nữa.
“Xuống xe thôi.” Tài xế rít một điếu thuốc, nói giọng thờ ơ.
Khách trên xe tính cả họ tổng cộng là bốn người, đều ngây ra tại chỗ. Cậu bé ngây thơ, hỏi vẻ hiếu kỳ: “Đến thị trấn S rồi ạ?”
Tài xế cười khổ trả lời: “Xe ngỏm rồi, không đi tiếp được nữa.”
“Xe bị hỏng ạ?” Cậu bé chớp mắt hỏi, vẫn không dám tin. Nghiêm Chân bất lực nhìn cậu bé, gật gật đầu.
Được, phen này thì vui rồi, xuống xe, đi bộ!
Một tay Nghiêm Chân dắt cậu bé, một tay xách hành lý, bước đi chậm chạp trên con đường mòn. Nếu giờ này có ống kính ngắm cận cảnh Nghiêm Chân và Cố Gia Minh, chắc chắn sẽ lưu giữ được hình ảnh hai gương mặt bơ phờ, rũ rượi. Vì đưa mắt nhìn về phía trước, con đường này về cơ bản không thấy được điểm cùng. Đi mãi, đi mãi, bống ánh mắt cậu nhóc chợt sáng lên, cúi xuống lục tìm trong chiếc túi nhỏ của cậu, Nghiêm Chân nghi hoặc nhìn cậu bé, không lâu sau liền có ý nghĩ muốn đâm đầu vào tường. Cậu nhóc này lại lôi tấm bàn đồ mịt mù phương hướng kia ra! Nghiêm Chân cố gắng, cố gắng kiềm chế để không nổi giận, lấy từ trong chiếc túi nhỏ của cậu bé ra hai chiếc kính râm, đeo lên cho mỗi người một cái.
“Làm gì đây?” Cậu bé hỏi, giọng rõ ỉu xìu.
“Chống nắng!”
Cậu bé bĩu môi, ánh mắt một lần nữa lại chợt sáng lên, chỉ tay về phía xa: “Xe!”
Ống kính lại biến đổi, là hai vẻ mặt hoàn toàn khác hẳn nh