Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
phòng làm bài tập ngay.”
Bạn Cố Gia Minh bĩu môi tỏ ý bất mãn, nhưng trứng không chọi được với đá, vừa đi vừa dè dặt ngoái đầu nhìn.
Bà nội thương cậu nhóc, liền đích thân xuống bếp nấu cháo hột vịt bách thảo tuyệt ngon khiến cho cậu bé ăn no căng bụng, hoạt bát suốt cả buổi, đến hơn mười giờ tối Nghiêm Chân thúc ép mới chịu lên giường đi ngủ.
Trước khi ngủ, Nghiêm Chân bưng nước ấm tới rửa chân cho cậu. Bàn chân mập mạp, nắm trong tay, vừa mềm vừa trơn. Cậu bé lấy chân đạp nước mấy cái, rồi ngoan ngoãn để yên cho Nghiêm Chân rửa. Đôi mắt chăm chăm nhìn cô, lát sau, kéo kéo tay áo cô: “Cô Nghiêm, cô còn giận không?”
Nghiêm Chân liếc mắt nhìn cậu: “Không .”
Cậu nhóc không tin: “Cô đừng lừa con đi.”
Cô thực sự bó tay với một đứa bé sao? Nghiêm Chân bất đắc dĩ, lấy khăn khô lau chân cho cậu.
“Cô ơi, cô biết vì sao con muốn đi tìm bố không?” Cậu bé vừa nghịch khối rubic bên cạnh vừa hỏi.
“Ừ, tại sao lại thế?” Cô hỏi lại, giọng dịu dàng.
“Vì con muốn đón sinh nhật với bố.” Cố Gia Minh đáp, “ Mấy lần sinh nhật không được ở cùng bố rồi, lần này con muốn được ở cùng bố và cả cô Nghiêm nữa. Được không cô?”
Cậu bé nhìn cô, đôi mắt trong veo như chú nai con. Nghiêm Chân chợt nhớ lại mình ngày nhỏ, bố cô cũng từng trong quân ngũ, đi lính ở một nơi cách rất xa nhà, khi ấy cô vẫn sống cùng bà nội ở quê, đối với bố, cô cũng từng có ước ao như vậy.
Bỗng dưng thấy mắt ươn ướt, cô vội lấy tay lau đi, Cố Gia Minh mở to mắt nhìn cô: “Cô Nghiêm, cô khóc đấy à?”
“Đâu có.” Cô nói giọng êm êm, hôn nhẹ lên trán cậu bé, “Ngủ đi.”
“Thế bố thì sao?” Cậu níu tay áo cô không buông.
Nghiêm Chân cười nói: “Cô đưa con đi.”
Cô quyết định điên cùng cậu một phen.
Đêm thảo nguyên
Thành phố W miền Tây Bắc.
Cả một vùng thảo nguyên lộng gió. Gió Tây phần phật thổi cuốn phăng hết khói súng mù mịt còn sót lại. Trên mặt đường, dấu tích từng đoàn xe thiết giáp nghiến trên nền đất, in hằn thành những vệt nông sâu đan xen vào nhau. Những chiếc xe Jeep mang bảng hiệu Quân khu B chạy qua, hất tung cát bụi. Đợt diễn tập đã kết thúc, các đơn vị thuộc Sư đoàn A đamg trong thời gian nghỉ ngơi chỉnh đốn. Màn đêm buông xuống nặng trĩu, trời đã sâm sẩm tối, bếp dã chiến cũng bắt đầu nổi lửa. Các chiến sĩ công binh đang tu sửa lại chiến hào trước lều chỉ huy. Sư đoàn trưởng Lưu Hướng Đông vén tấm rèm cửa lều bạt, sải bước vào trong. Chính ủy Cao Tường không có trong lều, mấy cậu Trung úy đang thu dọn đồ đạc, sau khi kết thúc diễn tập, họ sẽ rút quân khỏi nơi đây.
Lưu Hướng Đông liếc thấy Cố Hoài Việt đang đứng trước hệ thống chỉ huy, mắt đăm chiêu nhìn bản đồ, không khỏi bật cười, bước tới vỗ lên vai anh: “Diễn tập xong rồi, Sở trưởng Giang trên Ban Chỉ đạo gọi điện bảo ngày mai Tư lệnh Tịch sẽ tới, tối nay chưa cần rút vội. Tôi đang tính chúng ta phải chuẩn bị gì đó.”
“Không sao, Tư lệnh Tịch không thích bày vẽ, không cần thiết phải đón tiếp long trọng đâu anh.”
“Tiểu Cố hả?” Bà nội mừng rỡ pha lẫn ngạc nhiên, sau đó lại tiếc nuối xuýt xoa, “Ôi, cháu gọi không đúng lúc mất rồi, Tiểu Chân vừa đưa Gia Minh ra ngoài xong.”
“Ra ngoài ạ?” Đầu mày anh khẽ chau lại, “Đi đâu hả bà?”
“Bảo là đi chơi hai hôm.” Bà nội cười, “Nếu cháu có việc gì thì gọi vào di động của Tiểu Chân nhé!”
Đi chơi? Mười phần thì chắc tám phần là tên nhóc này lại quấn lấy Nghiêm Chân đòi đi đâu đó. Quả thực quá hiểu con trai cũng không phải chuyện tốt. Cố Hoài Việt lắc đầu, trong nháy mắt lại gọi vào di động của Nghiêm Chân, kết quả khiến anh có phần bất ngờ. Đầu bên kia vang lên một giọng nữ: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Đột nhiên Cố Hoài Việt có một dự cảm chẳng lành.
***
Ga xe lửa thành phố C.
Trong phòng đợi tàu chật ních những người, một bạn nhỏ ăn vận dễ thương cười toe toét dắt tay Nghiêm Chân, xếp hàng đợi soát vé lên tàu. Nhìn đám đông chen chúc, Nghiêm Chân chẳng hề thấy vui vẻ như cậu nhóc kia, trong lòng cô vẫn còn hoang mang. Với Nghiêm Chân mà nói, đây là lần đầu tiên trong đời cô làm một chuyện thiếu suy nghĩ, không có lý trí như thế này.
Bạn Cố Gia Minh chớp chớp mắt: “Cô ơi, sao mình không đi máy bay?”
Cậu nhóc yêu cầu cũng cao ghê. Nghiêm Chân trả lời: “Đi tàu hỏa ngắm phong cảnh dễ hơn.”
Cậu bé gật gù như hiểu như không, nhìn dòng người nhích dần về phía trước, nụ cười càng rạng rỡ. Lên được tàu thì bố sẽ không còn ở xa nữa!
Tuyến đường sắt chạy qua tỉnh G quanh co trải dài, ven đường đi có rất nhiều phong cảnh tuyệt đẹp. Lúc vừa lên tàu cậu bé còn hào hứng với cảnh vật thay đổi liên tục ở bên ngoài cửa sổ, đến khi tàu đi vào địa phận tỉnh G, cơn mệt suốt một ngày đã khiến cậu ngủ thiếp đi. Nghiêm Chân nhìn khoảng không tối đen ngoài cửa sổ, cùng tiếng thở nhịp nhàng vang lên từng hồi trong toa tàu, hoàn toàn bình tâm trở lại. Cô có cảm giác thân thuộc lạ kì với những đoàn tàu hỏa. Hồi còn nhỏ mỗi dịp bố được nghỉ phép về thăm nhà, đều đi tàu