Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lửa Yêu

Lửa Yêu

Tác giả: Kanittaya

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1724 lượt.

i phải…”.
Bà lớn không đợi cô nói hết, mà nói chen vào: “Đây là hạng đàn bà mà cháu trai tôi bảo vệ hết mình à? Cô không khác gì những hạng đàn bà thấp kém chỉ trực bám lấy người giàu hoặc nổi tiếng trong xã hội cả. Cô có biết là cháu trai tôi đã phải đánh đổi gì để tôi chịu không chạm đến hạng chẳng ra gì như cô không? Cô đúng là đứa xấu xa, là con rắn độc”.
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện:
Nói xong đầu dây bên kia dập máy thật mạnh. Cô cau mày cúp máy. Bà lớn Nongkhran nói vậy có nghĩa là giữa Patiya và bà đã có sự trao đổi gì đó để đổi lấy việc bà ấy không kiện cô lần này. Nhưng nó là cái gì nhỉ?
Cô thở dài. Cô đã suy nghĩ về nụ hôn của Patiya hôm qua, rõ ràng trong khi hôn cô anh tỏ ra vô cùng mê đắm, nhưng ngay sau đó anh lại làm như không có gì xảy ra. Thật lạ.
Paremai thở dài bước ra khỏi xe, đi thẳng tới phòng của phóng viên. Cô rất ngạc nhiên khi trông thấy Khatha ở đó.
“Cơn gió nào đưa anh tới tận đây vậy?”.
“Cơn gió mang tên nhớ cô em phóng viên nổi tiếng, chẳng phải bây giờ cô rất nổi tiếng rồi sao. Tên của cô có trên tất cả các trang web của báo chí nước ngoài”.
“Có lẽ tôi nên vui mừng vì được trở thành người nổi tiếng”.
“Cô làm gì được chứ khi mà Patiya là người nổi tiếng như vậy. Nhưng báo chí nươc ngoài có nói ngoa không khi bảo cô đến gặp anh ta ở khách sạn vào ngày hôm qua?”.
Paremai cau mày. Cô cố gắng kiểm soát giọng nói của mình vì lúc này không chỉ có một mình Khatha đang đợi câu trả lời của cô mà còn có các bạn phóng viên của các báo.
“Chắc họ nhìn nhầm người thôi. Mà trang web nào đưa tin như vậy?”.
Khatha nói tên một tờ báo nước ngoài nổi tiếng, sau đó nói thêm: “Họ viết là cô đi gặp anh ta để thương lượng việc không kiện cô nữa”.
“Anh cũng biết việc đó không phải tính cách của tôi mà. Tôi không bao giờ đến gặp để xin xỏ người làm sai cả”. Paremai tự nhủ cô không nói dối vì cô chưa bao giờ gặp gỡ, chịu xin xỏ hoặc xuống nước với kẻ làm sai. Nhưng với trường hợp của Patiya thì lại khác. Anh ta là người bị hiểu lầm.
“Này, ông còn chất vất Pare đến khi nào nữa vậy? Mấy ngày nay cô ấy đã bị họ hàng của anh Patiya lục vấn cho nát nhừ ra rồi. Đến đây Pare. Chúng ta đi tìm tin thôi. Kệ xác ai nói gì thì nói”.
Paremai lén thở ra một cách vui mừng. Cô bước theo lực kéo của bạn dẫn thẳng tới nhà ăn. Rồi lí nhí cảm ơn bạn.
“Có gì đâu. Khatha cũng hơi quá đáng. Hỏi chẳng đúng lúc gì cả. Phóng viên ở đây cả đấy”.
Paremai khẽ cười, tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Anh Tula đây Pare”.
“Vâng ạ”.
“Về vụ án với Patiya tới đâu rồi? Rút cục anh ấy có kiện em hay không?”.
“Anh ta đồng ý không kiện nữa ạ, đổi lại em phải hợp tác với anh ta trong việc điều tra thủ phạm mạo danh anh ấy”.
“Thế Pare trả lời anh ấy như thế nào?”. Tula nhẹ nhàng hỏi. Thực ra anh vừa nói chuyện với Patiya trước khi gọi cho cô. Patiya cho anh biết là đã hẹn với Paremai chiều nay vì muốn giúp cô điều tra kẻ giết người.
“Em đồng ý ạ. Anh Patiya hẹn gặp em chiều nay để nói chuyện này”.
“Hẹn ở đâu?”.
“Khách sạn nơi anh ta đang nghỉ ạ”.
“Có cần anh đi cùng không?”. Tula đề nghị.
“Không ạ. Em tự lo cho mình được. Nếu thấy không thể gánh vác được thì em sẽ nói với đội trưởng sau nhé”.
“Nếu vậy Pare phải thận trọng đấy. Gặp em sau nhé”.
“Vâng ạ. Cảm ơn đội trưởng rất nhiều”. Paremai nói xong liền cúp máy.
Mankeo nhận xét: “Đội trưởng Tula quan tâm lo lắng cho cậu trước sau như một nhỉ. Bao giờ cậu mới chịu mềm lòng trước anh ấy đây?”.
“Mềm lòng chuyện gì? Mối quan hệ của bọn tớ chỉ là trao đổi thông tin và là anh em thôi”.
“Đi mà lừa đứa trẻ đang mút tay ấy. Ai chẳng biết đội trưởng Tula rất thích cậu. Chỉ là ko biết khi nào anh ấy sẽ thổ lộ tình cảm và xin cưới cậu mà thôi. Anh ấy đã ngỏ lời với cậu chưa?”.
“Điên! Làm gì có chuyện đó. Mà nếu anh ấy có ngỏ lời thật thì tớ cũng sẽ từ chối thẳng thừng vì tớ không có gì với anh ấy cả”.
“Nhưng hai người đi đâu cũng có nhau nên mọi người mới tưởng. Không khéo đội trưởng Tula cũng nghĩ vậy nên, vì trong số các bạn là nam giới của cậu, cậu thân với anh ấy nhất mà. Mà suy cho cùng anh ấy là người tốt, có tương lai sáng lạn, không lăng nhăng, không rượu chè, lại còn không hút thuốc nữa chứ. Ôi trời, sao lại có người tốt thế không biết?”.
Paremai gật đầu: “Đội trưởng đúng là người tốt. Anh ấy chưa bao giờ xen vào chuyện riêng của tớ. Điều quan trọng là anh ấy chưa bao giờ tỏ ra lăng nhăng hay tán tỉnh gì tớ. Thế nên bọn tớ chơi với nhau mới được lâu và thân thiết như vậy. Nếu anh ấy cứ có ý đồ gì linh tinh thì có lẽ tớ đã trốn từ lâu rồi”.
“Bên cạnh Khatha, chắc phải liệt thêm anh ấy vào danh sách những kẻ thất tình vì trái tim cậu nữa rồi”. Mankeo khẽ mỉm cười chế nhạo.
“Điên! Lại nói quá lên rồi. Đừng nói thế kẻo để ai nghe thấy tớ xấu hổ lắm”.
Mankeo đổi chủ đề: “Thế Patiya thì sao?”.
“Sao là sao?”. Ngay lập tức cô liếc nhìn sang một cách cảnh giác.
“Thì anh ấy có vẻ quan tâm đến cậu. Ai mà chả nhìn ra”.
“Chắc tại tớ là chị gái của Yaimai thôi”. Paremai cũng đ


Polly po-cket