Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/555 lượt.

n đêm tĩnh mịch, hoàn toàn không có một tia sáng, giống hệt như lần trước. Không có gì cả, chỉ có nàng, chỉ một mình nàng.
“Đừng sợ!” Thân thể chợt bị siết chặt, có người đang ôm lấy nàng, khẽ vuốt lên ánh mắt của nàng “Đừng sợ….Ta ở nơi này, ta ở cùng nàng!” Giọng nói y nhẹ nhàng như gió xuân, thật quen thuộc.
Nàng cảm giác được mình đã có thể động đậy, xoay người cố sức ôm lấy người bên cạnh, sợ hãi khiến nàng không ngừng run rẩy “Ca ca….ca ca…Muội không muốn ở đây, không muốn ở đây!”
Người bên cạnh cứng đờ, bàn tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng nhưng không cách nào xóa đi nỗi sợ hãi của nàng, nước mắt nàng như cỏ dại không ngừng lan tràn, gắt gao túm lấy người trước mắt, nói mấy câu rời rạc.
“Lạc Nhi sợ…sợ lắm…huynh dẫn muội đi, dẫn muội đi!”
Y không trả lời, chỉ càng ôm chặt lấy nàng.
“Lạc Nhi không ngoan! Lén huynh đi trộm Thiên Kiếm, huynh tức giận lắm đúng không? Phạt Lạc Nhi đi có phải không? Cho nên mới không đến cứu muội? Ca ca!”
“Anh Lạc!” Người trước mắt rốt cuộc mở miệng, giọng nói trầm thấp như đang đè nén điều gì.
Giọng nói xa lạ mà lại quen thuộc như thế, khiến nàng sửng sốt, tỉnh táo lại một chút “Thính…Phong? Sao huynh lại ở đây, sao còn chưa đi?” Lẽ ra y nên bỏ lại nàng!
“Nàng không sao chứ?” Y vừa vuốt tóc nàng, vừa nhẹ giọng khuyên “Chúng ta đã trốn thoát rồi!”
“Thật sao?” Nàng muốn chắc chắn.
“Ừ!”
Nàng cắn cắn đầu lưỡi, cơn đau chợt truyền đến, lúc này nàng mới tin, tỉnh táo lại một chút nhưng tay vẫn cứ túm chặt lấy, không hề nới lỏng “Thính Phong…Thính Phong, ta….ta còn sống! Sống…” Y không gạt nàng.
“…..”
Đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác “Thính Phong! Chúng ta có thể thoát ra ngoài sao?”
“Ừ!”
“Được, ta…ta tin huynh một lần!” nàng sẽ tin y lần này! “Thính Phong, ngoài ca ca ra, ta không dám tin ai khác đâu! Huynh chưa từng gạt ta, nên….ta sẽ tin huynh một lần!”
“….” Y không đáp lại.
Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ nhàn nhạt, ấm áp, Lạc Song hít thật sâu, tâm tình lúc này mới từ từ trầm tĩnh lại. Nàng ngảng đầu nhìn, lại chỉ thấy một mảng đen tối, đành từ bỏ, siết chặt tay. Nàng mỗi khi sợ hãi liền sẽ nói thật nhiều, lúc này đành tiếp tục tự mình lẩm bẩm.
“Thính Phong, ta đã từng nói với huynh…Ta không sợ chết! Thật ra, ta…sợ đau lắm! Rất sợ!” Nàng cắn răng, cơn đau trên người lại càng mãnh liệt.
Người trước mắt khẽ chuyển cánh tay, cố sức ôm chặt lấy thân thể run rẩy của nàng.
“Thính Phong, ta sợ đau, cho nên….Ta chỉ có thể ngủ, ca ca nói ngủ sẽ không đau nữa!”
Y yên lặng một lúc “….Ngủ sao?”
“Ừ!” Nàng dụi dụi vào y phục trước ngực y gật đầu “Ta luôn mệt mỏi, luôn muốn ngủ….Huynh nắm chặt tay ta đi, đừng để ta ngủ quá lâu! Trời vừa sáng phải đánh thức ta dậy!”
“Ừ!” Tay y đặt lên tay nàng, bắt lấy mạch.
Lúc này nàng mới yên tâm nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút, lại cảm thấy như chưa nói rõ “Thính Phong, lỡ như…nếu gọi mãi mà ta vẫn không tỉnh, đừng mang ta trở về nữa, đừng để mọi người nhìn thấy….chỉ cần mang Thiên Kiếm trở về là tốt rồi!”
“….” Y không nói.
Giọng nói của nàng càng lúc càng nặng, mắt vừa nhắm rồi lại cố mở ra, phối hợp với mấy câu lẩm bẩm lại không mạch lạc kia, nàng cũng không rõ nàng đang nói gì.
“Thính Phong, nếu ta thật sự không thể tỉnh lại, huynh….đừng tìm mấy vị Thượng tiên gì đó, Thượng tiên…cũng không phải toàn là người tốt đâu!”
“….”
“Thính Phong! Nếu huynh không phải là Thượng tiên, sau này nhìn thấy tên Thượng tiên kia, huynh phải giúp ta mắng hắn….có được không?”
Mí mắt nàng càng lúc càng nặng, sắp không chịu được rồi.
“….Mắng cái gì?”
“Mắng hắn….tên phản bội, không có lương tâm, nói không giữ lời, tiểu…nhân! Không thích ta…cũng không sao. Cứ khiến hắn…cả đời này…cũng không có ai yêu!”
“Ừ!” Y gật đầu, nghiêng thân ôm nàng càng chặt “Còn gì nữa không?”
“Còn có….sau này nhìn thấy tên mặc bạch y nào rơi trong vũng bùn….cũng không thèm cứu hắn*! Còn phải….ném vào người hắn…mấy nắm bùn nữa!” Còn phải chọn loại bùn nào vừa bẩn vừa thối, nàng bổ sung trong lòng, mí mắt sắp dính vào nhau. (*phiên ngoại Bạch Trúc nè, nhớ hơm :3)
Y dường như nghe đến hứng thú, tiếp tục hỏi “Còn gì nữa không?”
“Còn có….” Nàng nghĩ nghĩ, còn gì nữa? “Còn có một người….nhưng quên rồi!”
“Ừ!” Y tiếp lấy thân thể mềm nhũn của nàng, thương yêu ôm lấy, nghe nàng nói này nói nọ, tiếp lời nói: “Vậy nghe ta nói có được không?”
“…..” Nàng không còn tỉnh táo nữa, một lúc lâu mới khẽ đáp “ừm!”
“Lạc Nhi, người kia gọi nàng là Lạc Nhi đúng không?”
“…..”
“Lạc Nhi, Hư Không này ta đã đến rất nhiều lần, biết rõ phải ra như thế nào, không cần phải lo”
“…..”
“Lạc Nhi, cuộc đời này ta phải gánh vác quá nhiều thứ, không thể một lòng vì nàng! Ta làm việc gì cũng phải lấy bá tánh làm trọng, nếu như giữ nàng và bá tánh ta chỉ có thể chọn một, ta vẫn có thể sẽ rời bỏ nàng!”
“…..”
“Lạc Nhi, nếu như có kiếp sau, ta không phải Thượng tiên, nàng không phải nữ thần, ta sẽ bao giờ để nàng hi sinh một chút nào, nguyện làm một đôi vợ chồng bình thường.”
“….”
“Lạc Nhi….Ta không phải