Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/530 lượt.
gọc Trì hơi nặng nề, nụ cười cứng ngay tại chỗ. Vốn là vẻ mặt thẹn thùng, lúc này lại hơi có vẻ tái xanh. Ánh mắt nàng chậm rãi trầm xuống, lại như có nước mắt, nhìn mà thương cảm.
Ngọc Trì hơi loạng choạng, như suýt ngã nhào. Đỡ lấy một bên cây cố đứng thẳng người, lại thấy hắn đứng yên tại chỗ, không hề có ý định bước đến đỡ, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt đến không có tình cảm gì. Nhất thời, lòng nàng như chìm vào hầm băng, ngay cả đỡ lấy nàng hắn cũng không muốn sao?
Nàng âm thầm thở dài, vẻ mặt kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt như áo trắng trên người nàng.
Sắc mặt tuyệt vọng như thế, ngay cả Lạc Song cũng không nhịn được mà lắc đầu.
Nhìn hai người, áo trắng và áo trắng. Trai tài gái sắc, bối cảnh như nhau, tu hành như nhau. Đây lẽ ra là trời tạo một đôi, Mộ Đại Thượng tiên này thật hồ đồ, nhân duyên như thế đâu phải lúc nào cũng gặp được, hắn không nên như thế! Không nên!
Lại nhìn lần nữa, sắc mặt Ngọc Trì đã như tờ giấy trắng, cắn chặt răng như cố không để thứ trong mắt tràn ra. Rõ ràng là vẻ mặt ủy khuất như thế, nàng nên đồng tình, nhưng sao lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm? Quả nhiên là bị chuyến đi đến Ma giới kia ảnh hưởng rồi?
Cúi đầu nhìn kiếm trong tay, lúc này đáng lẽ không nên ra ngoài, nhưng lại không có đường lui. Than nhẹ, nàng quay lưng, dựa vào núi đá, nhìn tường che trước mắt, hơi sững sờ.
Ở bên kia, Mộ Tử Hân còn đang nói gì đó với Ngọc Trì, nàng lại không còn tâm trí nào để nghe. Chỉ mong hai người kia nhanh chóng bỏ đi.
Đảo mắt nhìn mấy đóa hoa trắng nho nhỏ mọc trên vách tường kia, hoàn cảnh khốc liệt khiến chúng như đang hấp hối, khẽ lắc lư theo gió, giãy dụa cầu sinh.
Viêm Hoa môn khắp nơi chỉ có mỗi một loài hoa này, dường như chỉ có chúng mới có thể sống sót trong hoàn cảnh nhưthees. Nàng chăm chú nhìn, không biết từ lúc nào, lại chìm vào giấc ngủ.
Đã từ lâu, cảm giác đau nhói trong lòng đã không còn tìm đến, nên mí mắt nàng từ từ khép lại, từng chút từng chút một. Thân thể dựa vào núi đá, vô ý trượt xuống.
“Còn ngủ nữa, sẽ ngã đấy!” Một giọng nói nam tử dịu dàng vang lên bên cạnh, Lạc Song hết hồn, trượt chân, còn tưởng là sẽ ngã xuống thật rồi. Khi nàng suýt đụng vào vách đá, thắt lưng lại được người ôm lấy.
Ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy một gương mặt ôn nhuận như ngọc, Mộ Tử Hân không biết đã đến cạnh nàng từ lúc nào.
“Trong góc âm khí rất nặng, thân thể nàng vừa khỏe lại, không nên ngủ ở đây!” Hắn không nhanh không chậm nói.
Nàng quay đầu nhìn về phía kia, Ngọc Trì đã không thấy đâu, bọn họ nói xong rồi sao?
“Đa tạ!” Nàng ngượng ngùng cười, lui về phía sau một bước, lại thấy hắn vẫn đang nắm lấy tay mình, nàng theo bản năng muốn rút lại, tay hắn lại siết lại. Hắn cầm tay nàng một lúc mới chậm rãi buông ra, như do dự, như không cam lòng.
Trong lòng hơi đâu, nhớ lại vừa nãy, có lẽ hắn đã sớm biết nàng ở đây “Ta…không cố ý muốn nghe lén, chỉ là vừa vặn đi ngang qua mà lại không dám quấy rầy! Cho nên….” nên mới cố ý đứng sau núi đá này, ai ngờ lại tự lọt vô đường cụt.
“Ta biết!” Hắn nhàn nhạt đáp, trên mặt cũng không có chút bất mãn nào. Nhìn về phía thanh kiếm trong tay nàng, ánh mắt hắn lại trầm xuống “Nàng tìm ta có việc?”
Lạc Song lúc này mới nhớ đến mục đích của chuyến đi này, cầm kiếm đưa qua “Ta đến là muốn trả kiếm cho Thượng tiên! Đa tạ Thượng tiên!”
Nhìn thanh kiếm kia một lúc lâu, hắn nhàn nhạt hỏi: “Nàng không thích sao?”
“Tất nhiên không phải!” Nàng khách khí cười cười “Đây là một thanh kiếm tốt, tu vi của ta thấp kém, chỉ sợ uổng phí nó. Huống chi, ta đã đến đây, sau này chắc cũng chẳng có cơ hội dùng.”
Hắn khẽ cau mày, nhìn kiếm trong tay nàng, lại chậm chạp không chịu nhận, một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Nàng có biết….Kiếm này từ đâu mà có không?”
Lạc Song ngẩn người, lắc đầu!
“Nàng cầm chuôi kiếm, thử truyền linh khí vào xem.” Hắn nói.
Lạc Song hơi nghi ngờ, nhưng cũng nghe lời làm theo, tích tụ linh khí vào lòng bàn tay. Chỉ thấy thanh kiếm kia đột nhiên bị một luồng ánh sáng bao phủ, thân kiêm sắc bén trong tay lập tức trở thành một thanh kiếm thuần trắng như ngọc.
Đây là….
Ánh mắt nàng trợn to, ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn tự tay nhận thanh kiếm kia “Kiếm này là trăm năm trước ta đã làm ra, Bạch Mộ đề cao song tu, nên binh khí cũng được làm thành đôi!” Hắn giương khóe môi, khẽ vỗ về thân kiếm “Đây là thư kiếm*. Khi ta tạo ra nó, trong lòng luôn nhớ đến một người, từng nghĩ, nếu có một ngày ta có thể gặp lại, phải đưa kiếm này cho nàng. Chỉ là…ta vẫn chưa có cơ hội đó!”
Lạc Song chậm rãi cúi đầu không nói, trong lòng như có thứ gì, từ từ xé rách lòng nàng.
“Giờ đây….” Hắn đột nhiên khẽ cười rồi lại tiếp tục nói “Nhớ lại, muốn thực hiện ước nguyện ngày đó, có lẽ chỉ là hi vọng xa vời. Ta chỉ mong kiếm này có thể theo bên người nàng, thay ta bảo vệ nàng chu toàn, chỉ vì một mình nàng. Chỉ mong chuyện mà ta không thể làm, kiếm này sẽ thay ta làm nốt.”
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt như mực kia, tràn đầy đau khổ như muốn trào dâng, rồi lại phải tàn nhẫn đè nén lại.
Tay bên người