Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.
zz….quả nhiên cô cũng không hiểu đúng không?” Cố Thiên Phàm lắc đầu “Sư phụ trả lời thật quá thâm ảo rồi, chỉ là….giờ ta lại không dám đi hỏi lại!”
Hắn rùng mình, nếu như là sư phụ lúc trước là nước, thì sư phụ lúc này là băng, lại còn là loại có gai nhọn đầy mình nữa….Hắn quyết định không suy nghĩ thêm nữa, nói thế nào cũng là sư phụ mình mà, có khổ cũng phải chịu.
Hẵn còn có thể nói gì nữa.
“Cố công tử” Lạc Song đột nhiên mở miệng cắt ngang lời hắn, giọng hơi gấp gáp, nhếch môi, cười đến cứng ngắc, “Ta đột nhiên nhớ đến, ta có chuyện tìm phu quân ta, cáo từ!”
“Ê, cô….” Cố Thiên Phàm còn muốn lên tiếng, đã thấy nàng cưỡi kiếm, bay nhanh về phía trước. Là hắn hoa mắt sao? Sao hắn cảm thấy nàng như đang trốn chạy? Lắc đầu, quên đi, người bây giờ ai ai cũng hơi quái dị hết.
Lại nhìn xung quanh, lại không thấy ai quen, Tiểu Lạc thì đi rồi, Viêm Hoa môn lại xa như thế? Cả đường này hắn phải nói chuyện với ai đây?
Lạc Song bay như trốn, đuổi theo Miểu Hiên, không để ý đến mấy người bên cạnh, vọt về phía trước, lập tức bay về phía người đứng giữa.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên hết hồn, nhìn người đột nhiên xông tới, vẻ mặt vội vàng “Sao vậy?”
Lạc Song sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn, cười cứng ngắc: “Không có…không có gì, muội chỉ muốn thử xem, có thể…đuổi kịp huynh không! Ha ha!”
“Phải không?” Miểu Hiên khẽ nheo hai mắt, hắn nhìn mặt nàng một lúc lâu, môi hơi giật giật, nhưng lại không nói gì, trở tay cầm lấy tay nàng, bước qua dẫm lên kiếm của nàng, thu hồi Xích Vân, nhẹ giọng nói “Ta đi cùng muội, đứng vững!”
“Ừm!” Lạc Song cảm thấy lòng hỗn loạn, cũng bất chấp xung quanh có ai nhìn không, gật đầu, đứng xích qua, tùy hắn cưỡi kiếm.
Miểu Hiên nắm chặt tay nàng, ánh mắt trầm trầm, run rẩy rõ ràng như thế, nàng lại không chịu nói?
Cũng không sao, chỉ cần lúc nào nàng cũng tìm đến mình đầu tiên là được, là chuyện gì cũng không sao.
======================================
Viêm Hoa môn bị vây bởi vùng đất cực nóng, nơi đây nhiều núi lửa, mà Viêm Hoa môn lại ở ngay giữa, bốn phía đều là dung nham nóng hổi vởn quanh, nếu như có ai không may trượt chân, chắc là xương cốt cũng không còn.
Ma giới vây khốn núi này đã lâu, lại không tấn công, hơn phân nửa là cố kị địa hình nơi đây, lại thêm các phái trợ giúp, lại càng không dám hành động thiếu suy nghĩ, về phần vì sao bọn chúng không chịu rút lui, không ai biết.
Phía chân trời, chi chít người của Ma giới. Số lượng đông đảo của chúng là lí do khiến chúng tiên cũng chưa thể phản kích, lại thêm họ sợ chuyện như trăm năm trước, Ma giới giương đông kích tay lại xảy ra, nên người ở đây trợ giúp cũng không nhiều.
Trong lúc hai bên lâm vào cục diện bế tắc, không ai dám tự tiện có động tĩnh trước.
Chưởng môn Viêm Hoa môn là một ông lão tóc trắng xóa, lão tu hành cả năm trăm năm mới đắc đạo thành Tiên. Từ đó cũng không tiếp tục tiến bộ thêm, thế nên Viêm Hoa môn cũng chỉ là một môn phái nhỏ không ai biết đến trong Tiên giới. Không ngờ dưới Viêm Hoa môn lại cò phong ấn của Ma thần, khiến người của Ma giới dòm ngó. Chuyện liên quan đến thiên hạ bá tính, Chưởng môn Viêm Hoa môn trước giờ không có tí uy vọng gì, tất nhiên không dám tự tiện quyết định, dứt khoát quăng chuyện này qua cho Bạch Mộ Thượng tiên quyết định.
Cho nên lúc nhóm người Miểu Hiên đến, lão đích thân ra đón.
Xa xa là một bóng dáng mặc áo trắng, đứng ở đỉnh núi, một tay bắt sau lưng, mắt nhìn thẳng phía trước. Gió núi thổi mạnh, áo trắng bay bay, tuyệt đại tao nhã như đã nhìn thấu thế gian này, rõ ràng xung quanh ba thước đều có người, nhưng lại khiến người ta sinh ra lỗi giác rằng người đó chỉ đứng một mình, trong trẻo lạnh lùng lại vô cùng xa cách.
“Người mặc dù không nói gì, nhưng ta hiểu, sư phụ những năm nay….đều rất khổ sở!”
“Từ đó về sau, sư phụ…thường đứng trong cái viện có đầy hồng liên kia, đã đứng là đứng cả ngày, không hề động đậy”
Bên tai đột nhiên nhớ lại những lời nói của Cố Thiên Phàm, trong lòng nàng lại khẽ đau nhói. Nàng chưa từng chuyên chú nhìn dáng vẻ của hắn, lúc này nhìn thấy, mới phát hiện, chân mày hắn quanh năm đều nhíu lại, như có muôn ngàn muộn phiền, không thể giải được. Hắn nói chuyện dù khách khí có lễ, lại thỉnh thoảng cười thản nhiên, nhưng vẫn không phải nụ cười thật lòng.
Áo bào như ánh trăng tung bay, sạch sẽ không nhiễm chút sắc thái nào khác, nàng nhịn không được nghĩ, một ngàn năm nay, hắn vẫn luôn đứng ở Tích Ức điện mà chờ đợi sao?
Năm đò tại mật đạo Dao Trì, nàng đã từng hỏi, hắn có người nào quan trọng trong lòng chưa. Hắn không hề do dự nói, có! Lúc này nhớ lại, tất nhiên không phải đang nói đến sư huynh đệ của hắn.
Tích Ức, Tích Ức*! Hắn muốn tiếc, hắn muốn nhớ, có lẽ là….cô bé năm đó ngồi trên Hỏa Phượng, kéo hắn lên?
(*Tích Ức: tích là tiếc nuối, ức là nhớ mong)
Dù sao cũng chuyện không thể nào, tội gì phải vậy?
Gặp Lại Người Dưng
“Lạc Chưởng môn” Mộ Tử Hân khách khí bước đến, ánh mắt lại lạc đến hai bàn tay đang nắm chặt lấ