Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/520 lượt.

ôn các phái đã chuẩn bị xuất phát, mắt không rời quần ma đang đến gần.
Mộ Tử Hân đứng đầu, trong tay vẫn là thanh kiếm thuần trắng kia, vẻ mặt lạnh nhạt, không nhìn rõ đang nghĩ gì. Áo trắng như tuyết theo gió khẽ bay, cứ như tùy lúc hắn đều có thể bay đi.
Lạc Song cám ơn Thính Phong, chậm rãi đến cạnh Miểu Hiên, không cần lên tiếng, hắn cũng biết nàng đã đến gần.
“Đừng cách ta quá xa!” Miểu Hiên không quay đầu lại, tay cũng chính xác mà nắm lấy tay nàng.
“Ừm!” Nàng nhỏ giọng đáp, nhìn về phía đám yêu ma nhiều không đếm xiết kia, nhất thời hiểu ra lí do Thính Phong đưa nàng đến đây, khai chiến, nàng ở bên cạnh Miểu Hiên sẽ an toàn hơn ở hậu viện.
Đại quân Ma giới dừng ở cách đó mười trượng. Dẫn đầu là Đại hộ pháp Xích Hải.
Hắn mang vẻ âm trầm, đôi mắt híp thành một đường, lộ ra mấy phần ác độc. Hắn hiển nhiên không thích nói nhảm, ra lệnh một tiếng, cả đám yêu ma tấn công đồng loạt.
Các phái cũng bay lên,xông về trước, trong lúc nhất thời hỗn loạn vô cùng, bên tai đều là tiếng đánh nhau. Mộ Tử Hân như một luồng ánh sáng trắng, bay thẳng bào đám mây đen kia, bóng dáng không nhiễm bụi trần, chói mắt vô cùng. Cho dù xung quanh có vô số người, nhưng Lạc Song chỉ liếc mắt một cái cũng đã nhìn thấy bóng dáng hắn.
Cả người đầy tiên khí, cứ như ánh trăng trên cao, xa đến không thể chạm tay. Từng chiêu thức vô cùng nhuần nhuyễn, thoắt ẩn thoắt hiện trên không trung. Mấy ngày không thấy mà đã như cách một đời, trái tim nàng lại như đau đớn, nàng chậm rãi cúi đầu.
“Lạc Nhi!” Bên người lập tức bị ôm lấy, nhìn lại, nàng đã đứng cách chỗ cũ ba thước. Vẻ mặt quan tâm của Miểu Hiên gần ngay trước mắt: “Đừng sợ, theo sát ta là được!”
Nàng quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện, chỗ mình vừa đứng, đã thành một mảnh đất khô cằn, mà cách đó không xa là một cỗ thi thể. Hiển nhiên lúc nãy lui về sau một khoảng, chính là để tránh đi công kích của kẻ kia.
Hắn ra tay vô cùng nhanh, thậm chí còn không kịp nhìn rõ, người kia đã nằm trên đất. Hồi lúc, mới thấy máu chậm rãi chảy ra, nhiễm đỏ trên đất, nàng chuyển mắt, đã thấy bốn phía thây xác khắp nơi, mặt đất đỏ thẫm.
Nàng hơi chán ghét, há mồm muốn ói, mặc dù biết đây là chiến trường, máu chảy tử vong là không tránh khỏi, nhưng vẫn không cách nào không run rẩy. Nàng bị cảnh tượng đỏ rực kia khiến cho dạ dày như bị lật quấy.
“Lạc Nhi…” Miểu Hiên nhíu chặt mày, biết vì sao nàng khó chịu, vì nàng là Thần,đó là bản năng, chán ghét máu tanh cũng là điều bình thường.
Đỡ nàng lui sang một bên, hắn bày kết giới khẽ nói: “Lạc Nhi, muội ở đây không được đi đâu, ta đi rồi về ngay.” Trận chiến này, đánh nhanh thắng nhanh mới tốt.
Lạc Song gật đầu, cố nén sự buồn nôn. Hắn vừa đứng dây, phía chân trời chợt xuất hiện một đám mây đỏ, như một tấm vải đỏ rực phru xuống, chỉ trong chốc lát, chân trời đã bị nhiễm sắc đỏ kia, nhuộm cả núi Viêm Hoa thành màu đỏ.
Sắc mặt hai người lập tức tái nhợt, mở to hai mắt nhìn đám mây đỏ kia.
“Sao….Sao có thể? Đây là….”
“Huyết Vân trận!”






Huyết Vân Trận
Dưới Huyết Vân không có kẻ nào sống sót, Huyết Vân trận. Đó là pháp thuật mà chỉ Thần tộc mới có thể sử dụng, mà bởi phương pháp này quá mức lớn mạnh, nên ngay cả Thần tộc cũng không dễ dàng sử dụng. Thuật này bản thân nó không có gì nguy hại, nhưng người thi triển sẽ rơi vào tầng ma tính sâu nhất, từ đó không thể kiềm chế bản thân chìm vào ma chướng.
“Ca ca?” Nàng tự chủ bắt lấy người trước mắt, nhìn mây đỏ đầy trời, khiến cả vùng đất như bị bao phủ một màu đỏ như máu. Trên đời này, trừ nàng có mang tư cách Thần tộc, không còn tông chi họ hàng nào khác. Nàng tất nhiên không thực hiện pháp thuật này, như vậy, là ai đã phát động nên Huyết Vân trận?
Miểu Hiên không đáp, mi tâm chỉ nhíu chặt.
Huyết Vân trận càng lúc càng đậm, người người dần dần chống đỡ không nổi, phần lớn sắc mặt đều xanh mét, còn có người không chịu nổi mà ngã xuống.
“Hả!”
Không để ý đến sự kinh ngạc của đệ tử, hắn trầm ngâm hồi lâi, ngẩng đầu nhìn mây đỏ trên cao, nhất thời hiểu ra điều gì. Hắn xoay người về phía mấy người đang chiến đấu, cao giọng nói: “Các đệ tử rút về đại điện!”
Sau đó lại bay lên, chặn lại truy binh giúp mọi người.
Mặc dù hơi kì quái mệnh lệnh của hắn, nhưng mọi người cũng đã cảm thấy được tình trạng kì lạ kia. Đệ tử các phái, rối rít rút vào trong đại điện.
Mộ Tử Hân trở lại trong đám người, cùng với Chưởng môn Ngọc Quỳnh, Viêm Hoa hợp lực bày kết giới, ngăn cản sự truy kích của Ma giới. Bọn Ma giới chỉ đánh đứng ngoài kết giới, nhưng đây chỉ là kế tạm thời, nếu kết giới vỡ, tiếp theo lại là môt trận tử chiến.
“Thượng tiên, vì sao đột nhiên rút lui, đã xảy ra chuyện gì?” Có người không nhịn được hỏi.
Sắc mặt Mộ Tử Hân trầm trọng, cũng không trả lời, đột nhiên quay đầu, đi về phía bên phải, bỏ qua mấy người đang nghi vấn, ôm quyền hỏi: “Lạc Chưởng môn, xin cho hỏi đám mây đỏ đó là thứ gì?”
Miểu Hiên nhíu mày, hồi lâu mới nói: “Huyết Vân trận!”
Lời vừa nói ra,


Ring ring