Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/508 lượt.
h!”
Lời của nàng như nhắc nhở mấy người trong điện, mấy vị Chưởng môn liếc nhau, cũng đi theo.
Mộ Tử Hân do dự hồi lâu, mới gật đầu. Hắn không dừng bước đi ra ngoài, đến cửa lại đột nhiên dừng lại, hơi chần chờ, như muốn quay đầu tìm thứ gì, nhưng cuối cùng vẫn không làm mà bay đi.
Trái tim Lạc Song không hiểu sao lại đau xót, như bị xé rách, rồi lại lập tức biến mất, nhanh đến mức nàng cứ tưởng mình đã bị ảo giác.
Ngẩng đầu nhìn người bên ngoài.
Tu hành của bọn họ không thấp, tạm thời sẽ không bị Huyết Vân trận ảnh hưởng.
Không như nàng….
Lạc Song nhếch môi, nàng muốn giúp cũng không giúp được!
Quay đầu nhìn Miểu Hiên bên cạnh, âm thầm hạ quyết định, nếu như không cách nào phá trận, dù thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ dùng cách của mình.
Nàng không sợ chết, nhưng nàng sợ…..không có ai ở bên nàng.
Mấy ngàn người trong đại điện lại yên tĩnh đến quỷ dị, hơn phân nửa đều đã ngồi yên tập trung, chuyên tâm chống lại Huyết Vân trận. Nơi yên tĩnh như thế, khó tránh khỏi có hơi lạnh lẽo, nàng cũng thế.
Nàng run rẩy, lạnh quá đi!
Lạnh?
Trong lòng đột nhiên hoảng hốt, thử thở ra, lại thấy có khói trắng phả ra, lập tức biến mất trong không khí, trong lòng nàng như nghĩ ra điều gì,
“Ca ca!” Nàng xoay người bắt lấy tay người bên cạnh, thở gấp “Huynh có cảm thấy lạnh không?”
Miểu Hiên ngẩn người, không hiểu sao nàng lại hỏi vậy. Nơi này đều là Tiên nhân, lạnh hay nóng cũng không ảnh hưởng với bọn họ, không ai để ý. Chỉ là khi nàng nhắc đến, cẩn thận cảm giác, quả thật hơi lạnh, hắn liền gật đầu.
Lạc Song càng thêm nghi ngờ, chậm rãi nói: “Muội nhớ mẹ từng nói, Huyết Vân trận hao phí rất nhiều Thần lực mới có thể thành. Nếu bản thân tu vi chưa đủ, nhưng mượn lực khác bổ sung cũng có thể tạo nên trận pháp, nếu như lực bổ sung kia tương khắc….”
Nàng nói đến một nửa, đột nhiên dừng lại, hai người nhìn nhau, đều hoảng hốt.
“Lạc Nhi…” Sắc mặt hắn hơi nặng nề, ngay lập tức lại bình thường trở lại, nghiêm mặt nói: “Đi, chúng ta ra ngoài!”
Lạc Song gật đầu, thở gấp chạy ra ngoài điện. Quả nhiên bên ngoài càng lạnh, quay đầu nhìn về phía chân trời, trong đám mây đó, hình như có thứ gì, như giọt nước, nhưng lại nhìn không ra là thứ gì.
Mộ Tử Hân và các Chưởng môn cách đó không xa vẫn đang dùng hết sức ứng chiến.
Mộ Tử Hân là Thượng tiên, tu vi của hắn khó có đối thủ trong Lục giới, nhưng nhiều yêu ma như thế, lại thêm Ma giới Tứ đại hộ pháp, lại trở nên hơi khó khăn. Trên áo trắng đã nhiễm vài mảng đỏ tươi.
Lòng như bị siết chặt, Lạc Song đột nhiên bật thốt lên, nàng hét to với người trên không trung: “Bạch Trúc! Dùng lửa, lửa có thể phá Huyết Vân!”
Nói xong những người trên không trung đều sửng sốt.
Sắc mặt Mộ Tử Hân hơi đổi, nhưng ngay sau đó cũng bình tĩnh chống lại Xích Hải.Cũng không ham chiến, hắn bay lên, một tay kết ấn.
Sắc mặt Xích Hải hơi tái nhợt, muốn đuổi theo cản lại, lại bị hắn vung kiếm làm chậm chân.
Chỉ với một bước này, tay hắn lập tức hóa ra Hỏa Long, xông thẳng lên trời. Trong nháy mắt, mấy đám mây đỏ kia đều bị thiêu đốt, mưa to rơi thẳng xuống, rơi trên mặt đất phát ra mấy tiếng vọng lớn, mưa nóng hổi.
Miểu Hiên kéo Lạc Song bên người qua, khởi động kết giới, tránh cho nàng bị mấy giọt mưa làm bỏng. Nàng ngẩng đầu, mấy đám mây kia đã mất tích, Lạc Song thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt Xích Hải lập tức tái nhợt, kinh hãi nhìn bầu trời lại khôi phục lại sự sáng trong, hơi bối rối quay đầu nhìn về phía sau: “Hồng phu nhân!”
“Không sao!” một âm thanh kì ảo vang lên, lại lộ ra mấy phần đè nén, như đã bị trọng thương. Từ nơi nào đó trên không trung cũng chậm rãi hiện lên một bóng dáng.
Đó là một nữ tử, một thân áo đỏ càng chói mắt hơn những đám mây đỏ ban nãy. Tướng mạo tuyệt mĩ có một không hai, cho dù là Nghiên Tịch lúc trước cũng không sánh bằng. Chỉ là khóe miệng có chảy vết máu, đã bị trọng thương. Quanh thân lộ ra khí chất không ai có thể xâm phạm, dường như chỉ cần nhìn một cái, đều là khinh nhờn đối với nàng.
Lạc Song thấy rõ gương mặt người nọ, ánh mắt trợn to, trái tim đột nhiên trở nên đau đớn, hô hấp cũng dồn dập, nhìn chằm chằm bóng dáng trên không trung, không dám nháy mắt.
…..Làm sao có thể?
Tay nàng siết chặt, như muốn cầu cứu người bên cạnh, trong lòng không rõ là mừng rỡ hay khó tin “Ca ca….Ta, người kia….” Nàng lắp bắp, toàn thân đều như run lên, nhưng vẫn cố sức mở lớn mắt, nhìn người kia, không dám chớp mắt, chỉ sợ người kia sẽ biến mất.
Miểu Hiên cũng mang vẻ mặt không dám tin, tay cũng nắm chặt, nhìn chằm chằm nữ tử trên cao, kinh hãi vô cùng.
“Thôi!” Nữ tử liếc mắt nhìn chiến trường đầy máu tanh, khẽ nhíu mày, trong giọng nói trống rỗng vẫn lộ ra vẻ vô cùng kì ảo “Huyết Vân trận đã bị phá, trở về đi!”
Nói xong xoay người, bóng dáng nhạt dần.
Lạc Song căng thẳng, đau nhói, theo quán tính muốn đuổi theo “Không, đợi đã….”
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên lập tức tỉnh táo lại, kéo lấy tay Lạc Song, ôm chặt nàng vào lòng, không cho nàng giãy dụa, nghiêm giọng nói: “Đừng đi, không phải đâu!”
Nàng ngẩn ng