Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.

hóc xong là tốt rồi, ít ra nàng còn có thể khóc. Cho nên nàng không thể cứ như vậy mãi, ca ca mặc dù không nói, nhưng nàng biết hắn vẫn rất lo cho mình.
Không nghĩ nữa, nàng nở nụ cười thật rực rỡ. Nàng bước ra khỏi phòng, hít thật sâu, khi thở ra, trong lòng lại hiện lên bóng dáng nữ tử áo đỏ ngày đó. Lúc này nàng cùng không còn giống như hôm qua, cảm thấy nặng nề đến mức khiến nàng không thở nổi nữa.
Nàng nghĩ kĩ lại, người kia rốt cuộc là ai? Bộ dáng kia, không giống thuật che mắt, cũng không giống pháp thuật thay đổi dung mạo.
Huống chi thế gian có đồn đãi, Xích Cơ là vị thần ít khi lộ diện , người có thể nhìn thấy mặt của nàng là vô cùng ít ỏi. Cho dù là dùng pháp thuật mà biến, cũng không thể giống đến thế.
Chẳng lẽ thế gian quả thật có người giống người? Nhưng thần thái tuyệt sắc kia, quả thật có người thứ hai sao?
Hay không như lời đồn, Thần tộc còn có một chi khác chưa ai biết đến? Nàng còn có họ hàng xa?
Càng nghĩ lại càng loạn, nàng lắc lắc đầu muốn quên tất cả. Nhìn về phía mấy bông hoa trắng nho nhỏ trên đất, dưới khí trời khô ráo lại càng có vẻ như sắp héo rũ. Nàng ngồi xổm xuống, chạm vào cánh hoa trắng kia, chỉ thấy đóa hoa kia vốn không còn sức sống, lúc này lại như hồi sinh, cành lá mọc ra, sống động vô cùng, hơn nữa còn không ngừng lớn lên, cành lá mới cũng mọc ra xum xuê.
Nàng hoảng hồn, rút mạnh tay về, tốc độ sinh trưởng của đóa hoa kia lại không hề dừng, lại còn lan tràn khắp bốn phía, một lát sau đã mọc đến dưới chân nàng.
Lạc Song càng bối rối, muốn thối lui, nhưng lại trượt chân, ngã nhào trên đất.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên nghe tiếng liền chạy khỏi phòng, thấy tình cảnh trên đất, sững sờ đứng ở cửa, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Cành lá kia đã không còn mọc thêm, nhưng mặt đất bên dưới Lạc Song đã trở thành một mảng xanh biếc, trở thành một vòng tròn quanh thân nàng. Nàng chỉ mới chạm một cái, hoa cỏ lại lập tức mọc dài ra.
“Ca ca, phong ấn của muội….” Phong ấn Chí Âm đã bị phá, chẳng lẽ lại ảnh hưởng đến phong ấn của nàng? Rõ ràng nơi này các đá Trấn giới khá xa mà.
“Không phải!” Hắn lắc đầu, mày nhíu chặt, tay vẫn bắt mạch cho nàng “Lạc Nhi, vừa nãy muội đã làm gì?”
“Muội thấy hoa này sắp chết, cảm thấy….đáng thương….chỉ chạm vào một chút lại….” Sao lại thế? Rõ ràng nàng không hề dùng bất cứ tiên pháp nào.
Sắc mặt Miểu Hiên càng trầm trọng “Khi đá Trấn giới bị phá, muội….có thấy khó chịu ở đâu không?”
Lạc Song lắc đầu, từ sau khi trở về từ Ma giới, thân thể của nàng dường như đã khỏe trở lại. Nàng hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, buổi tối cũng không ngủ mê man nữa.
“Lúc bình thường thì sao?” Hắn tiếp tục hỏi.
Nàng vẫn lắc đầu, nghĩ một chút lại nói: “Chỉ là…thỉnh thoảng, tim có hơi đau, nhưng đau rồi lại qua rất nhanh, giống như….giống như không phải cơn đau trên người mình.” Không giống như bản thân nàng đang đau.
Mi tâm Miểu Hiên nhíu chặt, quay đầu nhìn hoa cỏ trên đất, nhìn một lúc lâu, đột nhiên như nghĩ đến điều gì, tay liền nắm chặt, hai mắt mở to, sắc mặt như hơi tái xanh.
“Ca ca?” Lạc Song càng khó hiểu “Muội bị sao….”
Hắn quay đầu lại, nhìn nàng một cái, lúc này mới chậm rãi kéo nàng đứng dậy, như suy tính điều gì, một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Muội không sao!”
“Nhưng vì sao…”
“Lạc Nhi!” Hắn xen ngang lời nàng, kéo nàng ra khỏi mớ hoa cỏ kia, sắc mặt trầm trầm nói: “Nơi này tuyệt đối không thể để cho ai thấy.” Nói xong tạo thành một kết ấn, hóa ra ngọn lửa đỏ rực, thiêu đốt toàn bộ cảnh xuân, hóa thành tro bụi.
“Muội ở đây chờ ta, ta đi xác nhận một chuyện!” Hắn lại nhìn thoáng qua một bãi đen như tro trên đất, xoay người rời đi.
Lạc Song mặc dù không hiểu hắn muốn xác nhận cái gì, nhưng có lẽ có liên quan đến phong ấn của nàng. Nếu không, hắn sẽ không gấp gáp như thế. Nàng đưa tay sờ ngực, vẫn không có phản ứng gì?
Ngày đó Mộ Tử Hân rốt cuộc đã chữa trị phong ấn cho nàng ra sao? Phong ấn mà ngay cả ca ca cũng bó tay, hắn sao có thể giải quyết dễ dàng như thế? Trong lòng nàng mơ hồ hơi bất an, muốn biết đáp án, nhưng với tình cảnh hiện nay của hai người, nàng sao có thể mở miệng?
Aizz!
Nàng thở dài, lại ngồi xổm trên đất, nhìn bãi đất khô cằn lại có mùi gay mũi, nàng định vươn tay ra, cuối cùng lại rụt về. Bây giờ nàng không thể chạm vào đâu.
Nhớ lại khi còn bé, nàng cũng thường xuyên không thể khống chế sức mạnh của mình, nhưng cũng không có thần lực làm vạn vật hồi phục như thế? Đặc biệt là sau khi bị phong ấn, nàng ngoài thân thể của Thần không thể chết ra, hoàn toàn là một người bình thường.
Chỉ là….vì sao năm đó mẫu thân nhất định phải phong ấn nàng? (câu hỏi mà mọi người đều muốn biết :3)
Nếu như chỉ vì lần trốn ra ngoài kia đã cơ hồ khiến nàng suýt bỏ mạng, là vì nàng còn quá nhỏ, không thể tự bảo vệ? Hay vì bảo vệ nàng chu toàn, nên cố ý áp chế Thần lực của nàng, để người đời đều tưởng nàng vô dụng?
Nhưng lúc này nàng đã trưởng thành, dù là thế nào, nàng cũng là Thần! Đủ để tự vệ, hơn nữa còn có lời tiên đoán của Thiên Kiếm, cõi đời này còn ai có thể làm nàng bị thương? Mẫu th


XtGem Forum catalog