Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.
ều ghét mùi máu tanh, cho dù chỉ một đứa trẻ bình thường, cũng sẽ sợ hãi.
“Đây không phải là lỗi của muội, không phải!” đây là chuyện mà nàng đã nhớ đến tận bây giờ, hối hận đến tận bây giờ sao? Bởi vì chuyện này,nên nàng mới muốn đuổi theo sao? Biết rõ người kia tuyệt đối không phải mẫu thân nhưng vẫn muốn chạy theo.
Lạc Song cuối cùng cũng không kiềm được nước mắt, kéo chặt áo người đối diện, nức nở thành tiếng.
Thở dài, Miểu Hiên ôm nàng, khẽ vuốt tóc nàng, hắn biết lúc này nàng được phát tiết, phát tiết mọi hối hận suốt ngàn năm qua. Nàng nhịn được đến lúc này đã là cực hạn, bởi vì nàng hiểu, nên nàng không hề có ý định đuổi kịp, nên nàng vẫn nhịn đến tận bây giờ, cho nên….lại càng tàn khốc hơn. Đây đã là chuyện quá khứ, cho dù nàng có hối hận, mẫu thân cũng không thể quay về.
Ngày đó nàng bướng bỉnh mang theo Viêm Phượng,lặng lẽ chuồn ra khỏi Thần sơn, kết quả lại bị Chưởng môn Thanh Vân phát hiện, chỉ vì một lời đồn “Ăn được máu thịt của Thần, có được Thần lực” mà nỡ ra tay làm bị thương một đứa trẻ mười tuổi (giờ mọi người không còn thắc mắc tại sao Xích Cơ giết cả nhà Thanh Vân phái rồi chứ :v Ác như quỷ, đòi moi tim đứa con nít :v)
Lúc ấy, nếu không phải hắn kịp thời tìm được Anh Lạc đang hấp hối, nếu không phải nàng vô tình gọi ra Thiên Kiếm, chỉ sợ nàng đã sớm trở thành vật hi sinh bởi lời đồn kia. Mà khi ấy, cũng là nơi bắt đầu của tất cả đau đớn.
Thiên Kiếm đã có chủ từ lâu, chính là nàng. Nếu có thể lựa chọn, nàng thà mình chỉ là một người bình thường.
Người trong ngực không còn lên tiếng, hô hấp cũng dần bình thản, hắn nghĩ nàng đã bình tình trở lại, ngủ thiếp đi rồi.
Hắn đang định nghiêng người đỡ nàng nằm xuống.
“Ca ca…”
“Ừm!” hắn ngừng động tác trong tay.
“Muội ghét thanh kiếm kia!”
“…Ta biết!”
“Ca ca, đó không phải là mẫu thân…”
“Muội biết là tốt rồi!”
“Ca ca….”
“Hả?”
“Muội…chỉ còn mình huynh!”
“….”
Một lúc lâu sau!
“Ta cũng vậy.”
Thần Lực Từ Đâu Đến
Ma giới rút quân, phong ấn ở Viêm Hoa môn cũng được bảo vệ, theo nguyên tắc, đây là một trận thắng. Tuy nhiên, không có ai mừng rỡ, đá Trấn giới bị vỡ, bốn phong ấn cũng chỉ còn lại hai. Nhớ lại sát khí ngất trời hôm đó, cứ như vẫn hiện rõ ràng trước mắt, cỏ lá khô héo đẫm máu, không sinh linh nào sống sót.
Thậm chí, trận chiến này còn liên lụy cả Yêu giới, chúng yêu bị tà khí kia lây nhiễm, đều tan thành mây khối, có thể gần đạt đến mức sinh linh đồ thán.
Khí đen kia vốn là dục niệm của Ma Thần Thượng Cổ hóa ra, nếu phong ấn bị giải trừ, chúng sinh sẽ vô cùng nguy hiểm, đó là chuyện có thể đoán trước được. Nếu như tất cả phong ấn đều bị phá giải, dục niệm này sẽ trở thành chân thân của Ma Thần, đến lúc đó Ma Thần tái thế, dù là Tiên giới cũng không thoát khỏi vận mệnh diệt thế.
Mấy ngày nay, cả Viêm Hoa môn đều tản ra một loại không khí trầm trọng, đặc biệt là chuyện phong ấn Chí Âm đã bị Ma giới phá vỡ, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người. Lẽ ra Thiên Kiếm mới là mấu chốt giải được phong ấn, nhưng Thiên Kiếm rõ ràng đang ở trong tay Bạch Mộ Thượng tiên, đá Trấn Giới vẫn cứ bị hủy.
Chỉ là, trái tim nàng cũng nhịn không được đập loạn, thậm chí mang theo chút chờ đợi. Có lẽ tình trạng dị thường hôm đó chỉ là trùng hợp, có lẽ mọi người đều hiểu lầm, có lẽ….người còn sống!
Nhưng trí nhớ không được rõ ràng còn sót lại, đã hoàn toàn đánh nát hi vọng kia của nàng. Tình cảnh khi đó nàng bị phong ấn, vẫn luôn đọng lại trong trí nhớ nàng, nàng cố gắng tìm cho mình một lí do. Cho dù người bày ra Huyết Vân trận kia, người muốn giết chết mọi người Tiên giới chính là người đi chăng nữa, cũng không sao cả.
Chỉ cần….
Người còn sống. Chỉ cần người có thể lại nhìn nàng cười như gió xuân, gọi nàng một tiếng “Lạc Nhi!”
Lần này, nàng tuyệt đối sẽ không chần chờ, sẽ không bao giờ sợ hãi người.
Nàng mấy ngày qua đều suy nghĩ điều này, nhưng càng nghĩ càng loạn, kí ức trong đầu ngắt quãng,đều là chuyện khi nàng mười tuổi. Không rõ ràng, cũng bị thiếu sót rất nhiều.
Ca ca vẫn ở bên nàng, không nói lời nào, cũng không khuyên nàng. Hắn chỉ yên lặng trông chừng nàng, cho dù trong mắt cũng có nhiều tình cảm bị đè nén hệt như nàng vậy, nhưng hắn vẫn cố kiềm xuống, lẳng lặng nhìn nàng, vuốt tóc nàng.
Hắn đang đợi nàng bình tĩnh lại, hắn hiểu, cảm xúc bị đè nén quá lâu, sẽ cần phải phát tiết. Trước kia nàng không biết, bởi vì nàng không thể nhớ, hiện tại nàng biết rồi, trí nhớ càng rõ ràng hơn, cứ như khắc vào tận xương, nhưng nàng vẫn cứ giữ mãi trong lòng suốt một trăm năm, hắn sao lại không biết.
Lạc Song bắt đầu hiểu được nỗi khổ tâm của Miểu Hiên. Tình cảm của hắn đối với nàng, cũng không hề thua kém so với mẫu thân.
Hôm đó nàng khóc cả ngày, đờ đẫn đến không biết mình đang ở đâu, xung quanh lạnh giá, chỉ có lòng bàn tay hắn vẫn ấm. Đến hôm sau, lòng nàng mới dần bình tĩnh. Những trí nhớ xa xưa lại rất rõ ràng kia, cũng dần lắng đọng lại.
Nàng luôn không phải là một người bi quan, k