Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/725 lượt.
ân cần gì phải hạ phong ấn mạnh như thế. Cứ như cố ý khiến nàng bị phong ấn mãi mãi. Đã vậy, còn không tiếc….lấy mạng nhiều người?
Còn có chuyện diệt môn của Thanh Vân, mẫu thân trong ấn tượng của nàng, không phải là người dễ xúc động. Nhất định, người sẽ không vì nàng, dưới cơn nóng giận mà diệt cả nhà người ta. Huống chi lúc ấy, nàng mặc dù bị thương đến yếu ớt vô cùng, nhưng sau khi ăn “Quy hồn”, đã không còn đáng ngại. Thân thể của Thần là linh hồn của trời đất, tối kị máu tanh, đừng nói giết người, nàng chỉ cần nhìn thấy máu đã buồn nôn, nhưng mẫu thân lại giết ngừi.
Những thứ này, trước kia nàng đều chưa từng nghĩ tới, lúc này cẩn thận nghĩ lại, quả thật có nhiều điểm khó hiểu, cũng không biết đáp án. Ca ca có biết không nhỉ?
Vì sao…nàng lại cảm thấy mọi chuyện không đơn giản?
Ôm lấy ngực, nàng hít thật sâu, lại nhìn về bãi đất khô cằn, ánh mắt nàng dần nặng nề, chau mày, cứ như gặp phải chuyện gì khó khăn lắm, lẩm bẩm nói
“Mẫu thân, người rốt cuộc…còn giấu con gái điều gì?”
Một cơn gió thoảng qua, tro bụi của những cánh hoa bay lượn, trong không khí có một mùi thơm quái dị. Hương thơm nhàn nhạt, như mùi hoa lại không biết là hoa gì? Chỉ khiến người ta có cảm giác khốn cùng.
Đây là mùi gì? Nàng chưa từng ngửi qua, cẩn thận ngửi vẫn đoán không ra. Chỉ là cảm thấy mùi thơm kia càng lúc càng đậm, ngay cả mùi vị khét lẹt của mấy cánh hoa bị cháy cũng bị lấn áp.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, từng bước từng bước đi đến, nhưng tuyệt đối không phải Miểu Hiên. Trong lòng Lạc Song hoảng hốt, nhanh chóng xoay người sang nơi khác!
Chỉ một cái xoay người này, nàng liền sững sờ tại chỗ, ánh mắt trợn to, trái tim bị siết chặt, không thể động đậy. Trong mắt, chỉ có những cánh hoa đang bay đầy trời, còn có người đang chậm rãi đi về phía nàng, khẽ mở đôi môi, dịu dàng như nước khẽ gọi:
“Lạc Nhi!”
Cảnh Xưa
“Người kia rốt cuộc là ai?”
“……”
“Lần chia nguyên thần này sẽ khiến tu hành ngàn năm qua của đệ bị hủy hoại trong chớp mắt.”
“…..”
Mộ Tử Hân ở trong phòng nhìn hắn bỏ đi, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng hắn, mới chậm rãi quay người lại, cơn đau đớn trong tim vốn đang cố sức áp chế lúc này bộc phát, bước chân lảo đảo, loạng choạng mấy bước, đành vội vàng vịn cạnh bàn.
Ngực bụng đều nghẹn ứ khó chịu, hắn phun ra một ngụm máu. Máu văng đầy bàn, từng giọt từng giọt chảy xuống, nhìn mà giật mình. Hắn ho khan không ngừng, khuôn mặt vốn trắng trẻo, lúc này lại càng tái nhợt, không còn chút máu, hắn cố vịn mép bàn ngồi xuống, cứ như đã hao hết sức lực, khẽ thở.
“Quả nhiên!” Giọng nói lạnh lùng từ cửa vang lên, Miểu Hiên một thân áo lam đứng ở cửa, nhìn hắn, rồi lại nhìn vết máu trên mặt bàn, lông mày hơi cau lại, nhưng sau đó lại không phục vẻ lạnh lùng.
“Lạc Chưởng môn!” Hắn nhàn nhạt đáp, xem ra sư huynh đã đúng, công lực của hắn giảm đến mức, ngay cả ngay ngoài cửa sổ có người cũng không phát hiện ra. Ra hiệu bảo hắn đi vào, Mộ Tử Hân nhìn vết máu trên bàn, nghĩ rằng có muốn giấu cũng giấu không được, vậy thì dứt khoát không giấu nữa.
Miểu Hiên đứng ở cửa, hơi do dự một lúc mới bước vào. Hắn cũng không ngồi, chỉ đứng đó.
“Nàng không biết?”
Mộ Tử Hân sửng sốt, một lúc sau mới biết hắn đang nói đến ai, chậm rãi khẽ cười nói: “Huynh cho là nàng nên biết sao?”
“Rốt cuộc….nàng cũng sẽ biết thôi!”
Mộ Tử Hân khẽ lau vết máu trên bàn, lại nói: “Biết thì đã sao? Không biết thì sẽ thế nào? Thuật này đã hạ thì không thể thu hồi được nữa. Nguyên thần đã vào cơ thể nàng, chỉ là một thể mang hai hồn, cho đến lúc chết!”
Tay bên người Miểu Hiên nắm thật chặt, hồi lâu mới nói: “Cứ tiếp tục như vậy….huynh sẽ chết!”
Mộ Tử Hân khẽ cười, lắc đầu “Ta là người tu đạo, sinh tử đều đã sớm bỏ qua. Cho dù lúc này thân thể ta có bị diệt, hồn vẫn còn, bất quá sẽ chỉ luân hồi một lần nữa mà thôi. Nhưng nàng….”
“Nàng không thể!” Hắn tiếp lời nói, sắc mặt nặng nề, Thần không có luân hồi! Hắn trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Sư huynh của huynh mong huynh, mọi việc đều nên lấy bá tánh thiên hạ làm trọng.”
“Huynh sao biết được việc ta đang làm không phải vì bá tánh thiên hạ?” Mộ Tử Hân nói từng chữ.
Miểu Hiên quay mạnh đầu lại, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, khóe môi giật giật như muốn nói điều gì. Mộ Tử Hân lại mở miệng trước.
“Chuyện cho đến bây giờ, ta sao lại không đoán ra!” Hắn thở dài, chân mày dần nhíu chặt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt chuyên chú, ánh mắt lại không hề có tiêu cự, hồi lâu mới tiếp tục nói: “Lục giới đồn đãi, ngày nàng ra đời, Địa Long thức tỉnh, Hải Long gào thét, hoa cỏ điêu linh, trời đang trong cũng bị ánh sáng đen bao phủ, thiên địa rung chuyển không ngừng. Thế gian không ai hiểu rõ, chỉ nhìn biểu hiện của nàng, lại càng nhận định nàng là một vị thần bị vứt bỏ! Nhưng sự thật thì sao?”
Ánh mắt của hắn có mấy phần sắc bén, nhìn về phía Miểu Hiên, Miểu Hiên chân mày vẫn nhíu chặt, không nói lời nào.
“Người đời cũng dễ dàng bị vẻ bên ngoài mà bị mê hoặc!” H