Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.

bên cạnh còn có một bàn trang điểm, hiển nhiên là phòng của một nữ tử. Đây là đâu?
Sao nàng lại ở đây? Ánh mắt nàng lại quét khắp phòng, bài trí xa lạ, rõ ràng chưa từng thấy qua, nhưng vì sao nàng lại có cảm giác quen thuộc.
Một tay nàng vịn đầu, cố gắng hồi tưởng, nhưng dù nàng cố đến mức nào, nàng cũng không thể nhớ ra, trong đầu trống rỗng, ngay cả vì sao nàng lại ở đây, nàng cũng chẳng nhớ nổi.
Đầu đột nhiên hơi đau, nàng không nhịn được gõ hai cái. Mùi thơm nồng nặc kia càng lúc càng đặc, nàng không nhịn được ho khan vài tiếng.
“Tỉnh rồi?” Một giọng nữ dịu dàng vang lên, một người mặc áo đỏ bay bay bước vào, gương mặt tuyệt sắc đến khiến đất trời cũng phai nhạt, khóe miệng mang nụ cười thản nhiên, có ý yêu chiều. Người kia bước nhẹ nhàng đến, ngồi cạnh mép giường.
Người nọ ngồi trên giường thẳng lưng, chăm chú nhìn người vừa ngồi xuống, vẻ mặt khó hiểu.
Tay ngọc khẽ vươn, tùy ý xoa trán nàng, nụ cười càng sâu “Không sao rồi!” rồi lại thở dài, nhìn nàng, chân mày nhíu lại “Nhóc con nghịch ngợm, Bắc Hải là chỗ con có thể tự tiện đi xem sao! Gặp họa rồi? Biết vậy sẽ để con ở dưới nước thêm mấy ngày, coi như một bài học!”
Chân mày người nọ nhướng lên, như đang tức giận, nhưng vẫn không giấu được vẻ yêu chiều trên mặt. Người nọ lại đưa tay vén mấy sợi tóc trên trán nàng, rồi mở miệng.
“Nếu con quả thật muốn xuống nước chơi đùa, trước hết phải học thuộc Bích Thủy chú của ta rồi hãy tính. Lo chơi không lo học! Như vậy tốt lắm sao?” Người nọ nói một lúc lâu, nhưng vẫn không được đáp lại, liền ngẩn người nhìn về phía nàng, lại thấy nàng chỉ đang lăm lăm mà nhìn người nọ, không nói tiếng nào, trong mắt trống rỗng, bị một lớp sương mờ che phủ.
Đột nhiên lại thấy hơi bối rối.
“Lạc Nhi! Con sao vậy? Sao không nói chuyện?”
Lạc Nhi? Người này gọi ai vậy? Đó là tên nàng sao? Sao….nàng lại không nhớ ra?
“Lạc Nhi!” Thấy nàng vẫn chưa hoàng hồn, nữ tử biến sắc, bối rối kéo tay nàng, bắt mạch, một lúc lâu mới lẩm bẩm “Kỳ quái, khí huyết thông suốt, không sao mà? Lạc Nhi….”
“Người….là ai?” Nàng rốt cuộc mở miệng, nhìn người trước mắt, trong đầu hiện lên một bóng dáng nhàn nhạt, mùi thơm trong phòng lại càng nồng chết người.
Người kia sửng sốt, ngơ ngắc nhìn nàng hồi lâu, sau đó nhướng mày, vẻ mặt hơi tức giận, đưa tay búng vào trán nàng “Nhóc con hư đốn, con lại giở trò gì đó? Con nói xem trong Lục giới này, có ai có thể qua mắt ta không, còn không nhận ra con đang giả bộ sao? Dám giả bộ như thế, ta muốn phạt con!”
Người kia nói rồi lại xuống tay thật nặng, nàng không nhịn được ôm lấy trán xuýt xoa, chắc chắn đã đỏ lên rồi. Nàng nhất thời ảo nã, miệng cong lên, u oán nhìn người kia.
“Còn dám giả bộ nữa không.” Nữ tử kia lại duỗi tay sờ mặt nàng, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc, nhìn mắt nàng, gằn từng chữ: “Phải đứng dậy luyện công rồi, còn lười biếng nữa, ba ngày này con đừng hòng ra khỏi cửa!”
Trái tim đột nhiên thả lỏng, nàng chân thành nhìn nữ tử trước mắt. Đầu óc trống rỗng như lập tức được rót vào tất cả trí nhớ, tất cả vật dụng xa lạ đều trở nên quen thuộc, vụn vặt ngắt quãng. Bóng dáng trong lòng kia cũng dần rõ ràng, từ từ trùng lên bóng dáng nữ tử trước mắt.
Lúc này nàng mới lẩm bẩm khẽ gọi:
“Mẫu thân!”






Trí Nhớ Thật Giả
Những tảng đá trong khe không ngừng chiếm chỗ của đóa hoa kia, một đóa hoa trắng nho nhỏ, nhưng cứ vẫn cố chấp sinh trưởng. Một nữ tử ngồi cạnh hòn đó, nhìn tình cảnh đó ngẩn người,
Tất cả hoa cỏ nơi này, nàng đều biết, quen thuộc đến mức, chỉ cần nàng nhắm mắt lại cũng có thể đoán ra vị trí của từng thứ. Chỉ là, tình cảnh quen thuộc như thế, vì sao trong lòng nàng vẫn luôn trống rỗng, trống rỗng như không hề chứa bất cứ thứ gì.
Nàng là Anh Lạc, nơi này là Thần sơn, từ nhỏ nàng đã lớn lên ở đây, trừ Phương Viên cách Thần sơn năm dặm, nàng chưa bao giờ đi xa hơn. Ngoài từng ngọn cây ngọn cỏ nơi này, người duy nhất nàng biết, cũng chỉ có mẫu thân —— Xích Cơ.
Những điều nàng nhớ được, đều khắc thật rõ ràng trong đầu, chỉ là cảm giác trống rỗng kia vẫn luôn vây quanh nàng, không tan đi được, lại không hiểu nổi tại sao.
“Ừ!”
“Mẫu thân…” lại gọi.
“Ừ!”
“Mẫu thân!” Tiếp tục gọi.
“…….Ừ!”
“Mẫu thân!” lại nữa.
Nữ tử ngồi ngay ngắn trên hòn đá, cuối cùng cũng nhận thấy sự khác thường trong lời nói của nàng, sững sờ một lát, khóe miệng lại nhếch lên yêu chiều “Nhóc con hư đốn, con đùa mẫu thân vui vậy sao, gọi cái gì mà gọi!”
Anh Lạc lại nhếch miệng cười rực rỡ, hưng trí nhảy đến, nhảy một hồi lại chạy vội qua, ôm lấy cổ người đang ngồi trên đá, thỏa mãn cọ cọ vào ngực Xích Cơ, cứ như không ngại phiền mà la hét “Mẫu thân, mẫu thân, mẫu thân…”
Xích Cơ suýt nữa ngồi không vững, vội vàng thẳng lưng, vừa giữ lấy con bò nhỏ trong lòng, vừa khiển trách “Lạc Nhi, con làm gì thế, đã lớn thế này, còn ôm mẹ! Còn không mau bỏ ra.” Rõ ràng là giọng trách cứ nhưng lại không hề có ý trách, chỉ có bất đắc dĩ.
“Người ta muốn ôm mà!” Anh Lạc cúi đầu không c