Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/478 lượt.
gì phải trở lại bên trong kiếm nữa.
Ân Hoài Đan thừa cơ hội này, lại tấn công đến “Cho dù ngươi đã có đầy đủ Thiên Kiếm, ngươi cũng không thể làm gì được ta!”
Khí âm tà trên người hắn lại tích tụ lại, so với lúc trước, lại càng lớn mạnh hơn. Thính Phong vung tay, tránh khỏi động tác muốn đoạt kiếm của Anh Lạc, xoay người tấn công đến.
Ngay lập tức ánh sáng rực rỡ, một chính một tà, hai cỗ khí một đen một trắng va đập vào nhau, bầu trời hỗn độn, vô số sấm sét từ trên trời giáng xuống, như muốn hủy diệt trời đất, có thể cắt đứt cả kim loại.
Trăm dặm bên trong Phương Viên đều như chấn động, Thực lực hai người tương đương, dù không ai chiếm được thượng phong. Chỉ là thân thể của Thính Phong lại càng lúc càng trong suốt.
Y là kiếm linh, vốn là tồn tại bên trong Thiên Kiếm, còn tiếp tục như thế, y sẽ bị Thiên Kiếm hoàn toàn hấp thu.
Nàng muốn tiến lên ngăn cản, lại bị hai luồng khí đang va chạm nhau kia ngăn trở.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên vội chạy đến kéo tay nàng, khởi động một bức tường khí, ngăn cản sự liên lụy khi hai người kia đấu nhau, rồi thấp giọng an ủi: “Y không sao đâu, Ân Hoài Đan cũng chẳng phải Ma Thần!”
Anh Lạc do dự hồi lâu, cũng chỉ đành nhìn về phía hai người đang giao đấu, trong lòng cũng hệt như tình trạng Viêm Hoa môn lúc này, rối loạn vô cùng.
Lời của Miểu Hiên không sai, Thiên Kiếm là binh khí Chí Linh, mà Ân Hoài Đan lại hấp thụ khí âm tà, cũng chỉ hấp thụ một nửa, cho dù có dùng hết toàn lực, cũng chỉ có thể hòa nhau, nhưng bản thân Chí Linh lại có thể tinh lọc khí âm tà, ma lực của hắn cũng chỉ có thể dần biến mất, thắng thua chỉ là vấn đề thời gian.
Chỉ cần sau đó, Thính Phong kịp thời tách khỏi Thiên Kiếm, như thế y sẽ không sao.
Chỉ là mọi chuyện sao có thể như tính toán của một người, bọn họ biết điểm này, Ân Hoài Đan lại càng biết. Khi đang toàn lực ứng chiến, hắn lại đột nhiên rút tay, vung tay áo, ra một chiêu về phía Anh Lạc.
Nhận ra hắn chuyển mục tiêu lên người Anh Lạc, Miểu Hiên nhanh tay, theo quán tính ôm chặt Anh Lạc đang kích động, tung người lui qua một bên.
Ân Hoài Đan lại không hề đuổi theo, chỉ chưởng thẳng về phía nơi hai người vừa rời đi.
Hai người lúc này mới hiểu được mục tiêu của hắn vốn không phải Anh Lạc, đang định chạy lại, nhưng đã không kịp. Một bóng dáng đỏ rực bay thẳng đến, bị nắm chặt trong lòng bàn tay lạnh như băng kia.
Âm thanh duy nhất còn lại chính là giọng nói đầy hốt hoảng của Anh Lạc
“Mẫu thân!”
Thính Phong lại muốn tấn công đến, nhưng đã không còn kịp nữa, Ân Hoài Đan đã dùng hết toàn lực để dựng nên một kết giới, ngăn cách bên ngoài.
Trong đầu Anh Lạc trống rỗng, trong mắt chỉ có người đang bị Ân Hoài Đan bắt lấy, không còn sức lực phản kháng.
“Mẫu thân…” Nàng kêu to, liều lĩnh muốn xông đến, nhưng đến nơi cách đó khoảng mấy bước, lại bị kết giới ngăn lại “Buông người ra, buông người ra ngay!”
Hắn hành hạ người kia còn chưa đủ sao?
Ân Hoài Đan chỉ cười lạnh, không chần chờ chút nào, đặt Hồng Lệ lên trên trụ đá, trong mắt chỉ có lạnh lẽo và điên cuồng.
Thời gian cứ như dừng lại ở giây phút này, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn người mang đôi mắt dịu dàng nhất đời kia, lại một lần nữa tan nát trước mắt nàng, nhìn máu tươi phiêu tán khắp bốn phía, rơi đầy trên đất, có giọt máu vẩy đến trên mặt nàng, thấm vào tận tim.
Lại lần nữa…lại lần nữa…nàng trơ mắt nhìn mẫu thân chết trước mặt mình.
Ngay lúc ấy, mắt nàng như tối sầm đi. Nàng không để ý đến khí âm tà đang tràn ra, cũng làm như không nghe thấy những tiếng kêu thê lương kia, càng như không nghe được tiếng cười điên cường lớn lối của Ân Hoài Đan, lại càng không nghe được tiếng Miểu Hiên nóng lòng nhắc nàng lùi về sau.
Chỉ có tình cảnh vòi máu không ngừng phun ra kia, từng mảng lớn đỏ tươi như nhấn chìm nàng.
Lòng nàng trống rỗng, nàng không còn gì nữa.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên kéo nàng qua, sợ nàng bị đá từ trên trụ đá rơi trúng, muốn đưa nàng đi, lại phát hiện nàng không hề nhúc nhích “Lạc Nhi!”
Hắn càng gọi lớn tiếng hơn, liếc mắt nhìn vào đáy mắt nàng, ánh mắt vốn trong trẻo, lúc này đã chìm vào mê mang, như vẫn đang chăm chú nhìn về phía trước, nhưng lại hoàn toàn không có tiêu cự, trống rỗng.
Ý thức của nàng, đã không còn.
Trong lòng hắn lập tức căng thẳng, tình cảnh này của nàng, hắn chỉ nhìn thấy một lần, chính là lúc ở Kiếm Vân trên đỉnh Thần sơn, nơi mà nàng đã gần như giải khai phong ấn của chính mình.
“Lạc Nhi, Lạc Nhi!” Hắn muốn lay tỉnh người trước mắt, nhưng nàng lại không hề phản ứng.
“Lạc Chưởng môn, nơi này sắp sụp, mau rời khỏi đây!” Thiên Tiếu Thượng tiên ở bên cạnh nhắc nhở.
Nói xong, hồng liên đầy đất cũng bắt đầu bị đè nát, Viêm Hoa sơn đang dần sập xuống, rơi vào trong dung nham. Miểu Hiên đnag muốn đi đến kéo Anh Lạc đi, dưới chân lại loạng choạng, quay đầu lại, chỉ thấy có một luồng ánh sáng đen đang trờ đến.
“Ai cũng không thể chạy thoát!” Ân Hoài Đan lạnh lẽo lên tiếng, hắn đang hấp thụ sức mạnh từ phong ấn thứ ba, l