Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/445 lượt.
i sao sáng, vất vả lắm mới làm cho mình bình tĩnh lại, cẩn thận đánh giá mới mở miệng “Cố…Thiên Phàm?”
“Là ta, là ta,là ta nè!” Khóe miệng hắn đã kéo rộng đến sau ót luôn rồi, hắn vui đến nỗi chỉ còn kém chưa nhảy tới nhảy lui ở đây, nhưng tay đang nắm lấy tay nàng vẫn không có ý buông ra “Ngày đó cô làm sao thoát hiểm? Ta tìm cô khắp nơi!”
“Ta….đi trước rồi, cho nên….” Anh Lạc cười ha hả, khéo léo thầm giựt tay ra khỏi tay hắn, túm chặt quá, có hơi đau đó!
“Cái gì!” Hắn la làng một tiếng, cánh tay vừa mới bị để xuống ngay lập tức lại túm lấy tay nàng, Anh Lạc khẽ cắn răng, nàng nhịn!
“Cô vậy mà dám đi trước, thật không biết suy nghĩ! Đi cũng không nói với ta một tiếng, hại ta lo lắng không công cho cô mấy ngày! Còn tưởng cô bị….” Hắn nhíu mày, oán niệm nói “Nếu không phải sư phụ không cho phép, ta đã mấy lần muốn về Dao Trì tìm cô!”
“Ta…” Anh Lạc nhất thời không biết giải thích từ đâu.
“Hừ! Sau này còn dám lén chuồn đi…” Hắn tức giận đến mức muốn phun lửa “Coi chừng ta đánh cô đó!”
Anh Lạc bất đắc dĩ, đệ tử Bạch Mộ, ai cũng gà mẹ* như hắn vậy sao? Rõ ràng vị Chưởng môn kia rất lãnh đạm mà! “Ta không phải là…”
(*gà mẹ: hay lo lắng, bảo vệ cho người khác)
“Không phải cái gì?” Hắn không cho nàng có cơ hội mở mồm “Cho dù là sống hay chết, cũng phải báo tin đàng hoàng chứ! Âm thầm mất tích, thật quá đáng!”
“Thật xin lỗi!” Anh Lạc thật thành khẩn, thật thành khẩn cúi đầu, nếu không nhận lỗi, e là hắn sẽ nói mãi không ngừng mất.
Quả nhiên sắc mặt Cố Thiên Phàm lúc này mới hòa hoãn một ít “Được rồi được rồi, biết sai là tốt! Yên tâm, ta sẽ không bỏ mặc cô, sau này ta còn bảo vệ cô nữa!” Hắn cười ha ha, đập tay bộp bộp lên vai nàng.
Anh Lạc chân lảo đảo, miễn cưỡng đứng vững, khóe miệng hơi co quắp, mệt mỏi lau đi giọt mồ hôi trên trán “Cám ơn….cám ơn!”
“Không cần khách khí!” Cố Thiên Phàm ha ha cười, lại giống như nghĩ đến chuyện gì, “Đúng rồi, sao cô lại ở đây?”
“Ta….”
Nàng vừa muốn trả lời lại thấy vẻ mặt hắn biến sắc “Nguy rồi! Sư phụ ban nãy nói sẽ có người tới, không lẽ là ngươi?” Quay đầu nhìn Anh Lạc, vẻ mặt gấp gáp “Cô, con nhỏ ngu ngốc này, nhất định là đến tìm ta báo bình an đúng không? Haizz! Tích Ức điện lúc này không thể vào được, cô không biết sao? Sư phụ mà biết thì còn không sao, nếu bị sư bá biết, cô chết chắc!”
Thật xin lỗi, phải nói cho hắn biết thôi.
“Ta là….”
“Đi mau đi mau!” Hắn lại cứ gấp gáp đẩy nàng đi “Mấy ngày nữa lại đến tìm ta! Sư phụ nói sắp tới sẽ có người của Thần sơn đến đưa thuốc, Bạch Mộ giờ có rất nhiều người, cô chỉ cần không ngây thơ bị lừa bắt đi là được rồi!”
“Ta không phải là…”
“Ủa? Sao cô cầm nguyên bó hoa vậy? Tặng ta hả?” Vẻ mặt hắn đột nhiên đỏ lên, ngay lập tức vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc lại “Tiểu Anh! Ta đã có….tiểu sư muội rồi, với lại….ta cũng không thích loại hoa kì quái thế này!”
Ặc! Nếu như giờ nàng đang uống trà, nhất định sẽ sặc phun ra mất. Vụ gì…vụ gì vậy trời?
“Aizz! Không nói nhiều với cô nữa, cô đi mau đi mau!” Chưa kịp nói gì hắn đã đẩy người ra ngoài.
“Ta không phải tới tìm huynh!” Anh Lạc cuối cùng cũng hất tay hắn ra, cẩn thận không để hắn đụng phải hoa trong tay.
“Hả?” Hắn sửng sốt “Không đến tìm ta, vậy cô tới Bạch Mộ làm chi?”
Anh Lạc định giải thích, lại có một giọng nói khác nói trước.
“Tất nhiên là đến cứu người!” Từ đằng trước xuất hiện một bóng người, cả thân áo trắng, vẫn không nhiễm chút bụi trần nào, vẻ mặt cười khẽ kia tựa như gió tựa như mây. Bóng dáng xuất trần siêu phàm như thế, bất kì ai cũng không nỡ dời mắt.
Trái tim lại trở nên đau đớn, nàng tưởng rằng, khi gặp lại hắn, trái tim sẽ thật bình thản, thế nhưng dù không muốn, trái tim nàng vẫn không nhịn được mà đau đớn, giống như có thứ gì tiến vào đáy lòng, siết chặt từng vòng từng vòng quanh tim nàng. Hít một hơi, âm thầm niệm trong đầu, hãy bình tĩnh, hãy bình tĩnh.
“Sư phụ!” vẻ mặt Cố Thiên Phàm biến sắc, có hơi sợ hãi “Tiểu Anh không phải cố ý xông vào! Nàng ấy chỉ là…”
Thế nhưng hắn lại không nhìn Cố Thiên pHàm, chỉ nhìn chằm chằm Anh Lạc, nói nhỏ “Đã lâu không gặp!”
“Phải….” Anh Lạc chậm rãi gật đầu, mới có ba ngày, mà như đã cách mấy đời rồi. Trong lòng đắng cay chua ngọt, vị gì cũng có! Lại nhất thời không biết nói từ đâu.
Cố Thiên Phàm thì hai mắt tỏa sáng “Sư phụ, người biết Tiểu Anh?”
Mộ Tử Hân giống như lúc này mới nhìn thấy hắn, nhẹ nhàng nói: “Thiên Phàm, nếu con quá rảnh rỗi….” Ánh mắt hơi híp lại “Vậy quét sân này thêm lần nữa đi! Không được dùng tiên pháp!” Hắn nhẹ nhàng nói thêm một câu.
“Hả?!” Cố Thiên Phàm sửng sốt, nhìn quanh cái sân lớn “Cả sân! Sư phụ, con có quét đến tối cũng không quét xong đâu! Giảm phân nửa được không?”
Mộ Tử Hân không đáp, chỉ là quay đầu, bình tĩnh nhìn hắn nhưng lại tỏa ra sự áp bách không cho phép cự tuyệt. Thiên Phàm chợt thấy lạnh cả người, yếu ớt dạ một tiếng, xoay người về phòng lấy chổi,vừa đi vừa không quên nháy mắt với Anh Lạc.
Anh Lạc hít vào thật sâu, kéo về tâm thần mới bị Cố Thiên Phàm làm cho loạn xạ cả lên.
“Thượng t