Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/462 lượt.

ại vẫn không rời khỏi nàng. Không biết là do nàng ngửi quá chuyên tâm, hay là hắn nhìn quá chăm chú, hai người không mở miệng nói lời nào nữa.
Một lúc sau!
“Đến!” Câu nói này của Mộ Tử Hân nhất thời làm nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhanh chóng từ thân kiếm bước qua, lùi về sau hai bước, quả nhiên khoảng cách hai bước mới là khoảng cách an toàn. Nàng sẽ không ngu ngốc đi tìm hiểu hàm ý trong lời nói kia của hắn, là áy náy cũng được, có ý đồ gì cũng tốt, nàng cũng không muốn biết. Có đôi khi, ngu ngốc một chút cũng là một thủ đoạn để sinh tồn, mà nàng lại hiểu rất rõ đạo lý này.
Lúc vào đại sảnh, bên trong đều tối đen như mực, đen tối tĩnh mịch hệt như Bích Lạc. Nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn lại không để bất cứ ai đến gần nơi này. Nơi này gần như đã trở thành một Bích Lạc nhỏ rồi.
Nhìn kĩ lại, cả đại sảnh đều có đầy người đang ngồi, phục sức khác nhau, cũng có rất nhiều gương mặt quen thuộc. Trong đó cũng không thiếu người bị thương, đầy phòng đều là mùi máu tươi. Thế nhưng tất cả mọi người đều ngồi dưới đất, ai cũng không có ý xoay người nhìn về phía nàng, đều dồn hết sức lực chống lại luồng khí âm tà này.
Anh Lạc trong lòng hơi xuất hiện sự chán ghét, trước mắt lại hiện lên hình ảnh máu tươi đầy đất bên cạnh ao Lục hoa, nàng cố quên đi những vết máu kia, nhưng hai tay vẫn không kiềm được mà run rẩy.
Có Lục hoa thì việc tiêu trừ khí âm tà sẽ đơn giản hơn nhiều Anh Lạc cũng không làm gì nhiều, chỉ lặng lặng cầm Lục hoa đừng đó. Mộ Tử Hân làm phép, tiêu trừ toàn bộ khí âm tà ra khỏi cơ thể.
Anh Lạc lúc này mới thấy được tu vi của Bạch Mộ Thượng tiên là sâu đến mức nào, trong sảnh ít nhất cũng hơn trăm người, hắn lại có thể tiêu trừ đi khí âm tà của tất cả mọi người, dùng Lục hoa tinh lọc lại.
Anh Lạc chăm chú nhìn Lục hoa trong tay, cho đến khi nó vì khí âm tà mà trở nên héo tàn. Không quá nửa canh giờ, sự đen tối trong đại sảnh đã tiêu tán toàn bộ, trong sáng trở lại!
Quả nhiên, không hổ là một trong bốn vị Thượng tiên của Tiên giới, tu vi này, cho dù là Thần sơn, ngoài Tôn chủ, e rằng cũng không ai có thể qua mặt hắn. Nhớ tới mình lúc trước còn lớn tiếng mời hắn đến Thần sơn, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Những người trong sảnh từ từ tỉnh lại, rối rít cảm ơn Mộ Tử Hân, hắn cũng khách khí đáp lễ. Anh Lạc đứng ở bên cạnh có cảm giác mình hơi dư thửa.
“Không biết vị tiên hữu này là?” Rốt cục cũng có người chú ý đến nàng.
“Anh Lạc!” Nàng vẫn nhoẻn miệng cười như mọi khi, chậm rãi nói tên mình.
Người đối diện lập tức từ khó hiểu thành sửng sốt, da mặt cũng như căng cứng, ánh mắt thay đổi trở nên kinh ngạc, tiếp theo lại trở về vẻ khó hiểu.
Anh Lạc vẫn cứ cười, tay lại bắt đầu không thể khống chế đưa tay về bên người, nhưng nhớ tới túi của mình đã bị người nào đó cướp mất, đành chuyển mắt nhìn qua phía người kia.
“Nhị chủ lần này là đặc biệt vì đưa Lục hoa mà đến,cũng nhờ có nàng, nếu không Tử Hân thật sự không biết làm sao để giúp mọi người tiêu trừ khí âm tà nà!” Mộ Tử Hân lập tức tiếp lời, hóa giải không khí lúng túng này.
“Thì…thì ra là thế!” Sắc mặt người nọ hơi vặn vẹo, cười khan hai tiếng mới nói “Đa tạ, Nhị…chủ!” Khó khăn lắm mới phun ra được hai chữ kia.
Anh Lạc cười nhạt đáp lại, nàng nhất thời cảm thấy hối tiếc cảm giác lúc nãy, thà có vẻ dư thừa một chút còn hơn.
“Mời các vị tiên hữu đến tiền điện, các vị đồng môn đã ở đây chờ từ lâu!” Mộ Tử Hân nhàn nhạt nói. Mọi người lúc này mới rối rít ra cửa, hoặc cưỡi kiếm hoặc cưỡi mây bay về phía Chủ điện của Bạch Mộ.
Trong chốc lát, trong điện chỉ còn hai người bọn họ, Mộ Tử Hân dùng tay kết ấn, giải trừ kết giới ở nơi này, ánh sáng tỏa ra bốn phía, tràn ngập khắp nơi, không hổ là tiên sơn phúc đại.
Anh Lạc xoay người đi ra, “Chuyện này đã giải quyết xong, ta cũng xin cáo từ”
“Khoan đã!” Không ngờ Mộ Tử Hân lại ngăn nàng lai.
“Không biết Thượng tiên còn có chuyện gì?” Nàng lùi một bước, lễ phép hỏi.
Mộ Tử Hân nhìn về phía trước “Nơi này phải cưỡi kiếm mới ra được, ta đưa cô đi!”
Nàng nhớ tới tình cảnh lúc nãy khi lên đây, lòng hơi nghẹn, chậm rãi nở nụ cười “Không cần, đa tạ ý tốt của Thượng tiên, Nguyệt Nhiễm đang chờ ở bên kia, phiền…” nàng vốn nhờ hắn báo cho Nguyệt Nhiễm tới đón, thế nhưng lại bị hắn xen ngang.
“Không việc gì!” Hắn đi đằng trước, nhẹ giọng nói: “Ta đưa cô đi!”






Người Trong Lòng
Nàng vốn định cự tuyệt lần nữa, lại thấy hắn đã đi trước, đành phải thở dài rồi đuổi theo. Nàng thực sự không muốn cùng cưỡi kiếm với hắn đâu!
Lắc đầu, vừa mới bước lên một bước, đột nhiên có thứ gì đó từ trên người rơi xuống đất, vang lên một tiếng thanh thúy, trên đất là một mảnh câu ngọc màu trắng. Thì ra là do sợi dây đỏ treo ngọc bị đứt.
Nàng đang muốn khom người nhặt lấy lại có người nhanh tay hơn nhặt giúp.
“Nguyệt câu ngọc*?” Mộ Tử Hân cầm trong tay tinh tế nhìn, khóe miệng hàm chứa nụ cười thản nhiên, trong mắt xẹt qua thứ gì đó.
Anh Lạc ngây ngốc, nhìn về phía lòng bàn tay hắn “Vật này từ k


pacman, rainbows, and roller s