Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/704 lượt.
iên, đây là Lục hoa mà quý phái cần!” Nàng đưa bó lớn Lục hoa trong tay ra “Hoa đã đưa đến, ta cũng nên cáo từ!” Không có gì, mọi chuyện đều đã qua! Nàng rất tỉnh táo! Nàng không còn ôm loại ảo tưởng này nữa, mặc dù khi nhìn thấy hắn, cũng sẽ không ngu ngốc mà té ngã đ6u.
Mộ Tử Hân cau mày, đối với biểu hiện của nàng hơi không vui, nhìn hoa trong tay nàng, cũng không vội đón lấy, chỉ nhàn nhạt nói “Lục hoa này không nhiễm phàm trần, ta không thể chạm vào, mong rằng cô nương có thể theo ta một chuyến, tự mình đưa vào hậu đường, có được không?”
Lời hắn nói rất có lý, Anh Lạc không thể làm gì khác “Mời Thượng tiên dẫn đường!”
“Gọi ta Bạch Trúc được rồi!” Hắn lại lộ ra nụ cười rực rỡ như ánh nắng, lùi một bước “Mời!”
Anh Lạc cầm chặt Lục hoa trong tay, cố gắng thu hồi tầm mắt từ trên người hắn về, nụ cười quá mức thiện ý luôn có thể đầu độc người. Nàng không thấy gì cả, không thấy gì cả!
Tích Ức điện rất lớn, trên tường tỏa ra những tia sáng kì lạ, Anh Lạc theo sát hắn, nhưng vẫn duy trì khoảng cách hai bước chân. Không quá gần, cũng không quá xa.
“Cô nương lần đầu tới Bạch Mộ sao?” Có thể do quá nhàm chán, Mộ Tử Hân lơ đãng nói.
“Đúng vậy.” Anh Lạc nhẹ giọng đáp, tỏ ý không muốn nói chuyện.
Đáng tiếc đối phương lại tỏ ra không hiểu ” Vậy cô thấy Bạch Mộ thế nào?” Mộ Tử Hân tiếp tục hỏi.
“Tiên sơn phúc địa*!”
(*tiên sơn phúc địa: ý nói vùng đất thần tiên, có nhiều phúc đức)
“Ồ!” Hắn cười càng sâu “So với Thần sơn thì sao?”
“Mỗi chỗ…đều có chỗ tốt!” Anh Lạc vẫn cúi đầu, vừa đi vừa nhìn giày, thỉnh thoảng, lại nhét vào miệng một viên kẹo.
“Phải không?” Hắn xoay người nhìn nàng “Ta lại cảm thấy Bạch Mộ ta dường như tốt hơn, ta từ nhỏ lớn lên ở đây, mỗi một loài hoa, ngọn cỏ, ta đều biết rõ. Có nhiều thứ gắn bó đã lâu nên liền sinh ra sự thân thuộc. Đó là lí do mà bất cứ nơi nào khác đều có vẻ kém hơn. Cô nghĩ sao?”
“À….” Sự thân thuộc sao? Loại cảm giác này, nàng chưa từng có, tất nhiên không rõ.
“Nếu như cô ở nơi này lâu, nhất định cũng sẽ có cảm giác như ta!”
“Vậy….sao?” Nàng tiếp tục ăn kẹo ngọt, sao hôm nay kẹo ngọt lại không được ngọt như trước vậy! Nghĩ vậy, nàng lại càng nhanh tay lấy một viên khác.
“Cô thích ăn ngọt sao?”
Hôm nay người này nói nhiều thật, rõ ràng lần trước hắn không nhiều lời như thế “Coi như thế đi!” Nàng ngoài ăn kẹo ngọt như đồ ăn vặt ra thì không hề chạm qua thứ khác.
“Ăn ngon không?” Hắn làm như rất có hứng thú với nó, đột nhiên cúi người nhìn chằm chằm kẹo ngọt trong tay nàng.
Anh Lạc giật mình, kẹo ngọt sắp đưa vào miệng lại ngừng lại giữa chừng, nhìn hắn đột nhiên kề sát mặt vào khiến nàng ngây người “À….cũng ngon!”
“Thật không?” Hắn nhìn kẹo ngọt trong tay nàng, đột nhiên đưa tay đoạt mất, nhét vào miệng mình “Ừ….Đúng là ăn cũng ngon !”
Khóe miệng nàng co quắp, Anh Lạc bất đắc dĩ ” Kẹo kia…” Nàng đã cắn rồi!
“Cái gì?” Hắn quay đầu nhìn nàng
“Không có…không có gì!” Không phải chỉ là kẹo ngọt thôi sao? Nàng còn một túi lận, nàng cho được mà! Đưa tay sờ túi bên người nhưng lại không thấy đâu, túi đã đột nhiên bay vào trong tay người phía trước “Thượng tiên…này…là túi của ta!”
“Ta biết!” Người nào đó chiếm đồ của người ta, lại vẫn đúng lý hợp tình nói “Một viên thật sự ăn không rõ vị lắm, ta lấy thêm mấy viên nhé?”
Nàng có thể nói không sao? Cả túi đều ở trong tay huynh rồi. Mà đó cũng không phải mấy viên đâu!
“Đồ ngọt ăn nhiều quá không tốt đâu!” Hắn sờ sờ cái túi trong tay, cũng không vội vã lấy một viên kẹo bên trong, ngược lại, nhét túi vào ngực.
Đây là ngang nhiên chiếm đoạt, ngang nhiên chiếm đoạt! Ngó ngót túi trong tay hắn, khẽ cắn răng, đây là địa bàn người ta, nàng nhịn!
“Đặc biệt là loại thức ăn như kẹo ngọt này nên ăn ít đi thôi, cũng chẳng giúp ích gì cho tu hành đâu!”
“Đa tạ Thượng tiên nhắc nhở!” Nàng không ăn cũng không có thêm bao nhiêu tu vi đâu.
Diệt Trừ Âm Tà
“Thân thể cô nương có khá hơn chút nào không?” Mộ Tử Hân thản nhiên nói, khóe miệng khẽ giương, vẻ không nhiễm bụi trần lại lan tràn.
“Nhờ phúc nhờ phúc!” Anh Lạc rất chân thành nỗ lực cúi đầu, người này mặc dù là tiên, nhưng chỉ cần cười một tiếng cũng đã hơn mười phần tai họa “Tất cả đều đã tốt lắm!”
Thế nhưng hắn lại đột nhiên ngừng lại.
“Cô đưa tay ra đi, ta giúp cô xem một chút!” Thấy nàng hơi sửng sốt, độ cong của khóe miệng lại càng tăng ” Ta thấy linh khí của cô cũng không còn như hôm đó, nhưng hơi thở hơi loạn, cho nên muốn xác nhận một chút!”
Nàng tự nhận mình là người rất kiên nhẫn, chỉ là, vị Bạch Mộ Thượng tiên này bắt mạch có phải hơi bị lâu rồi không?
Hắn rốt cục cũng thả tay nàng ra “Cô nương không có gì đáng ngại, chỉ là khí hư suy yếu một chút mà thôi, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều để điều dưỡng, sẽ nhanh chóng hồi phục. Sớm tối đều phải ngưng thần ở ngoài trời, hút lấy linh khí của trời đất. Có như thế thì thân thể chắc chắn sẽ hồi phục nhanh hơn!”
“Đa tạ Thượng tiên chỉ dẫn!”
“Về phần khí âm tà, cô cứ yên tâ