Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.

m đi, cô không bị lây nhiễm!”
Vẻ mặt nàng hơi ngưng trệ, rõ ràng hôm đó Nguyệt Nhiễm có nói nàng đã bị khí âm tà xâm nhập vào cơ thể, hơn nữa đã suy yếu đến tận chân nguyên. Vậy mà lúc này hắn lại nói cơ thể nàng không hề có khí âm tà? Quả thật là khó hiểu, chẳng lẽ loại khí kia, chỉ cần tùy tiện thổi một cái là bay mất được sao? Chỉ là, loại chuyện thế này, Mộ Tử Hân cũng không nhất thiết phải lừa gạt nàng.
Nói trở lại, đường này sao dài thế, đi đã lâu rồi, vẫn chưa tới sao? Nàng nhìn xung quanh một lúc, khóe miệng không kiềm được hơi co giật.
“Thượng tiên, có thể thỉnh giáo một chuyện không?”
“Mời nói!”
Nàng run rẩy vươn tay “Nếu như ta nhìn không lầm, cái cây ở bên kia, hình như lúc mới đến cửa của Tích Ức điện,hình như ta đã từng thấy rồi?”
Hắn nhìn theo tay Anh Lạc, vẫn mang vẻ nhẹ nhàng thoải mái nói “Chính là nó!”
Khóe miệng của nàng lại càng run rẩy ghê hơn: “Ý của Thượng tiên là, đây là nơi ta vừa đứng ban nãy sao?”
“Đúng vậy!”
“Vậy đây là nơi ở của đệ tử bị nhiễm khí âm tà sao?”
Hắn hơi ngẩng đầu lên “Ở phía trên!”
Anh Lạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở phía trên lại có thêm một ngọn núi đang trôi lơ lửng giữa không trung, chỉ là nhỏ hơn Tích Ức điện nhiều, xung quanh đều bị bao phủ bởi sương mù trắng dày đặc, vây thành vòng tròn, đó là nhờ có phép thuật mới có thể tạo nên.
Nói cách khác, muốn lên đó không thể đi bộ bình thường, mà phải cưỡi mây hoặc cưỡi kiếm “Vậy chúng ta nãy giờ đi cả một đoạn đường dài chỉ là….”
“Ừ!” Hắn gật đầu “Đi một vòng tròn mà thôi!”
Nàng hộc máu! Đi một vòng tròn “mà thôi”?! Lại còn “mà thôi” sao?! Không thể tin nổi, Lục hoa dường như cũng cảm thấy giống như nàng, cánh hoa run rẩy trong gió giống như nói người này quả thật là quá đáng sợ!
Làm nàng còn nghĩ sao Tích Ức điện lại lớn như thế, hóa ra là như thế.
‘’Ta…ta có thể hỏi một câu không, sao Thượng tiên lại phải mang ta đi vòng vòng?” Tỉnh táo, nàng phải tỉnh táo, giúp người là việc tốt, giúp người là việc tốt.
Chân mày hắn hơi nhướng lên, giống như quả thật đang suy nghĩ vấn đề này, quay đầu nhìn mặt trời trên cao, mở miệng nói :”Giữa trưa!”
“Hở?” Liên quan gì đến việc đi vòng vòng?
“Lúc này dương khí rất thịnh!” Hắn đột nhiên thu hồi nụ cười, nghiêm mặt nói “Mời theo ta vào cứu người!”
“Hả? Được!” Anh Lạc đờ ra một chút mới lên tiếng đáp lại, trong đầu vẫn rối rắm không hiểu.
Mộ Tử Hân cũng giơ tay gọi ra phối kiếm trắng tinh, đứng trên thân kiếm vươn tay ra, rất rõ ràng, hắn đang mời nàng cưỡi cùng một thanh kiếm.
Nàng cố ý lờ đi cái tay kia, nhảy lên một bước, trực tiếp đứng trên thân kiếm.
Mộ Tử Hân cũng không để ý cười cười, một tay đỡ lấy hông nàng.
“Cẩn thận!” Ngữ điệu dịu dàng vang lên bên tai.
Anh Lạc ngay lập tức cứng đờ! Nàng nỗ lực tự nói với bản thân, là do hắn biết mình không biết cưỡi kiếm, có ý tốt mà thôi, có ý tốt mà thôi. Cố gắng nhịn xuống ý muốn hỏi hắn, vì sao hắn không làm như lúc trước khi đưa nàng vào Dao Trì, chỉ cần giúp nàng cưỡi mây là được rồi.
Mặc dù đã tự tin đứng thẳng người, nhưng nàng vẫn ngửi được một mùi hương thoang thoảng như có như như không từ phía sau truyền đến, đó là —— hương hoa đào!
Nàng lập tức đem cả bó Lục hoa che trước mũi, quyết tâm ngửi, liều mạng ngửi, nỗ lực ngửi. Nàng tập trung ngửi, hoàn toàn không chú ý đến mọi chuyện xung quanh, càng không nghĩ thử xem, vì sao lúc này hắn lại bay chậm đến như thế.
“Cô nương có biết cách thức tu hành của ta ở Bạch mộ là gì không?” Hắn đột nhiên mở miệng nói.
“Không biết!” Anh Lạc vẫn đang vùi đầu trong bó hoa.
“Tu tiên bình thường, thì chỉ tu tiên một mình mà thôi. Nếu là người có khả năng, trong khoảng thời trăm năm, chắc chắn sẽ đạt tới cảnh giới phi thăng thành tiên.”
“Ừ ừ!”
“Nhưng tu luyện một mình thì khó mà thành, nên Bạch Mộ ta cũng chủ trương cho phép song tu*!”
(*song tu : cái này thì chắc mọi người cũng quen thuộc lắm, là hai người cùng tu, mà thường là tu bằng cách ABCXYZ =)) )
“Ừ ừ!”
“Song tu giữa phu thê!”
Ặc! Dưới chân trợt một cái, Anh Lạc suýt ngã, ,giờ nàng cuối cùng cũng hiểu, vì sao hắn phải đỡ hông nàng rồi, thì ra là để nàng nghênh đón lần kinh sợ này. Trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nói gì cho phải, chỉ có thể gắng sức ngửi hoa!
Thế nhưng hắn vẫn nở nụ cười tràn đầy gió xuân, nhìn nàng chăm chú, ý nghĩa trong ánh mắt kia không rõ ràng, nhưng vẫn vô cùng dịu dàng.
“Cô nương, vẫn không biết cưỡi kiếm sao?”
“Đúng vậy!” Tư chất nàng bình thường, không thể học được thuật cưỡi kiếm.
Thế nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng sâu, trong mắt gợn sóng, từng chút từng chút như tràn đầy cả đáy mắt: “Ta dạy cô!”
“Khụ khụ khụ….” Nàng bị hương hoa làm sặc, theo quán tính hơi lui về sau một bước, suýt nữa là ngã, lại được hắn kéo trở về. Kiếm này nhìn thì có vẻ rất dài, nhắn giờ nàng lại ngại nó vẫn còn quá ngắn. “Không phiền Thượng tiên, người Thần sơn ta mặc dù không nhiều lắm, nhưng muốn học cưỡi kiếm cũng không phải không tìm được”
Hắn nhíu mày nhưng cũng không nói tiếng nào, tầm mắt l