XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/468 lượt.

hi ta có trí nhớ đã luôn ở bên người! Còn chuyện từ đâu ta có….” Nàng quả thật không nhớ nổi.
Sắc mặt Mộ Tử Hân hơi trầm xuống, ngay lập tức đã khôi phục lại, kéo tay nàng qua, thả lại câu ngọc vào lòng bàn tay nàng, nhìn chằm chằm câu ngọc vừa trả nàng, đột nhiên nhẹ giọng nói: “Không sao….Ta nhớ…là được!”
“Hả?” Nàng không nghe rõ, quay đầu nhìn.
Thế nhưng hắn đã lui lại một bước, “Ngọc này rất quí, thế gian chỉ có một, cô nương phải quý trọng nó hơn!”
Mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, dường như nụ cười của hắn đã thiếu đi thứ gì, nhưng lại không muốn tìm hiểu.
Mộ Tử Hân liền giơ tay gọi bội kiếm tùy thân của mình, vươn tay “Chúng ta qua kia đi!”
Anh Lạc nhìn thanh kiếm trắng thuần kia, không bước tới, trong lòng như hơi nghẹn, nặn ra một nụ cười “Đa tạ ý tốt của Thượng tiên, chỉ là….A!”
Nàng còn chưa nói xong tay đã bị túm lấy, bị hắn mạnh mẽ kéo lên thân kiếm.
“Không phiền!’ Hắn không để ý cười, khóe miệng Anh Lạc lại co quắp, chuyện phiền hay không phiền hình như không phải là vấn đề ở đây?
Nàng không kịp la thêm tiếng nào, đã bay lên trời, chỉ đành bắt lấy vạt áo của người trước mắt, nhìn gương mặt đang gần trong gang tấc kia. Hít thật sâu, trong nháy mắt đã trở nên cứng người.
Hắn hôm nay, có phải là đã quá mức nhiệt tình rồi không? Hay là bản tính của hắn vốn là như thế? Lúc trước là nàng đã nhìn nhầm mất rồi?
Dù nói thế nào đi nữa, thì khoảng cách này vẫn khiến nàng không được tự nhiên. Đột nhiên lại nhớ tới, lúc trước khi tiến vào Bích Lạc, hai người cũng dựa vào gần nhau như thế, lúc đó, nàng còn tham lam muốn dựa vào người hắn như thế cả đời này, lại không hề biết rằng, sự gần gũi như thế, từ trước đến nay vẫn không phải là thứ mà nàng có thể mơ ước xa vời. Nàng càng thật lòng đối đãi thì sự phản bội dành cho nàng lại càng nhiều. Cuối cùng, người tổn thương cũng chỉ có mỗi mình nàng.
Nhưng bây giờ nàng đứng đây, trừ việc hơi buồn bực ra, lại không có cảm giác nóng giận tắc nghẹn trong lòng.
Sự thê lương trong đáy lòng, mới vừa rồi còn khiến nhịp tim nàng lạc nhịp, trong nháy mắt đã trở nên bình tĩnh trở lại, tĩnh lặng đến không còn nghe thấy nữa. Bên môi cũng chỉ còn một nụ cười nhạt.
“Anh Lạc…cô trách ta sao?” Giọng nói trầm thấp vang lên. Nàng lúc này mới phát hiện, người bên cạnh vẫn đang nhìn nàng chăm chú.
Nàng thử lui lại một ít, khóe miệng lại theo thói quen nhếch lên: “Thượng tiên vì sao lại nói ra lời này?”
“…..” Miệng hắn hơi nhếch lên, lại không nói lời nào,
Anh Lạc muốn rút tay đang bị hắn nắm về, lại phát hiện hắn nắm rất chặt. Hơi nghi ngờ ngẩng đầu lên, mới phát hiện nụ cười như gió mát trên mặt hắn đã biến mất, thay vào đó lại giống như đang có điều suy nghĩ mà nhìn nàng.
Hắn nhìn chằm chằm, khiến Anh Lạc bắt đầu không kiềm được phải né tránh ánh mắt sắc bén kia. Hắn lúc này mới thở dài, xoay người nhìn về phía bầu trời bao la kia.
“Cô yên tâm, ta không có nguyện vọng gì cần xin từ Tôn chủ của Thần sơn! Cũng không cần nhờ cô làm bất cứ thứ gì!”
“Ừ” Nàng biết, hắn là Thượng tiên mà.
“Nếu hỏi ta, chuyện gì là quan trọng nhất, có lẽ chỉ có cơ nghiệm vạn năm của Bạch Mộ ta, còn có….” Hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì, chân mày nhíu chặt, nói sang chuyện khác: “Ta từng nói với cô, Bạch Mộ ta dạy chính là việc song tu giữa phu thê?”
Khóe miệng nàng lại nhếch lên, yếu ớt gật đầu “Ừ!” Chẳng qua là việc này chả liên quan gì đến nàng.
Chân mày hắn càng nhíu chặt hơn “Song tu chính là nói đến việc tâm linh tương thông*, cho nên việc song tu thường chỉ dành cho phu thê mới không bị rơi vào ma đạo. Đáng tiếc, ta đến nay vẫn không thể tìm được người cùng mình song tu!”
“Vậy thì thật đáng tiếc!” Nàng kéo khóe môi, những chuyện này nói với nàng làm chi?
Hắn nhẹ híp mắt, thở dài, trong mắt xẹt qua một tia đau đớn “Thực không dám giấu diếm, thật ra thì…ngay từ ngàn năm trước, trong lòng Tử Hân đã có một người!”
Tay Anh Lạc run lên, chậm rãi nắm chặt lại, đầu cúi thấp hơn.
“Bạch Mộ ta coi trọng song tu, cho nên đệ tử của Bạch Mộ, tất cả chỉ có thể có một thê. Ngay từ lần đầu gặp nàng ấy, ta liền nhận định mỗi mình nàng.” Hắn giống như nghĩ đến cái gì, khóe miệng hơi giương lên.
Anh Lạc vẫn cúi đầu như cũ, càng cúi càng sâu Đây quả là chuyện tốt! Nàng thay hắn vui mừng nhưng đáy lòng lại đau đớn. Nàng đưa tay bấu lấy bắp đùi mình, cười ha ha: “Chúc mừng…Thượng tiên!”
“Đáng tiếc….Ta lại không thể tìm thấy nàng!” Giọng nói hắn trầm xuống, cúi đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường “Từ sau lần đầu gặp mặt, ta tìm nàng đã ngàn năm!”
Anh Lạc cũng ngẩn người “Sao lại như thế?”
Hắn cười nhẹ, tràn đầy khổ sở: “Lúc ta và nàng mới quen nhau, đã từng ước định sẽ gặp lại nhau. Mà một lần xa cách này là đã qua ngàn năm. Ta tìm khắp Lục giới, vẫn không thể tìm ra nàng.”
“Này…tiếc thật!” Người này hôm nay nói thật nhiều, mặc dù nàng không muốn nghe, hắn lại nói không ngừng. Cho nên nàng chỉ có thể khuyên mình thả lỏng, thả lỏng.
“Ngày đó ta bái sư ở Bạch Mộ, chưa đầy trăm năm, đã nhanh chóng phi thăng thành ti