XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/483 lượt.

còn bé, không nhớ rõ!”
”Ồ!” Hắn gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn lên trăng sáng, trong mắt hiện lên điều gì “Tối nay xem ra không phải ngày tốt, cô nương vừa bị thương, phải nghỉ ngơi nhiều!”
Trong lòng nàng lại hơi siết lại “Tạ ơn!” Lại khách khí hành lễ “Cáo từ!” Lúc này mới xoay người bước đi. Nàng cúi thấp đầu, từng bước từng bước thật cẩn thận, không để ý đến ánh mắt vẫn theo sát nàng.
Cho đến khi bóng dáng của nàng biến mất trong bóng đêm, hắn mới xoay người, chau mày, như bị cái gì làm phiền, đi ra khỏi sân, đối diện có một người đang đứng.
“Thiên Phàm!” Hắn lên tiếng “Vi sư ở đây!”
“Sư phụ!” Người nọ bước nhanh tới, thở phào nhẹ nhõm “Sư phụ, vị trí của ngài sao cứ lúc này lúc kia, làm hại con thường xuyên…”
“Tình huống các phái ra sao rồi?” Biết hắn hay dài dòng, Tử Hân ngắt lời.
“Trừ bên Đan Vân tình hình khá tốt, các môn phái khác đều tổn thất trầm trọng!” Cố Thiên Phàm thành thật trả lời “Bạch Mộ được xem là thương vong ít nhất trong các phái!”
“Ừ!” Mộ Tử Hân gật đầu, chân mày lại nhíu chặt hơn.
“Sư phụ, sư bá bảo con hỏi người, kế tiếp chúng ta phải làm gì? Có muốn phái người đi trợ giúp các phái không?”
Mộ Tử Hân đứng yên không nói, giống như đang lo lắng điều gì, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng kia, ánh mắt thâm trầm. Nhớ tới khuôn mặt có mấy phần lạnh nhạt kia, quả thật không cần hắn dạy sao?
Cố Thiên Phàm cũng yên tĩnh mà chờ, chờ vị sư phụ vĩ đại của hắn nghĩ ra cách.
Một lúc lâu sau!
“Thiên Phàm!”
“Dạ, sư phụ!”
“Con nói xem….Ta trục xuất con khỏi sư môn nhé?”
Bịch! Người nào đó giống như không phải đang đi trên đất phẳng mà té oạch ra đất rồi!
Anh Lạc đi một hơi trở về phòng để nghỉ ngơi, dừng trước cửa, bên trong không có đèn, chỉ có bóng đêm đen nhánh, khiến nàng chợt không muốn bước vào.
Mộ Tử Hân vừa rồi có nói, mong nàng nghỉ ngơi cho tốt. Phải nghỉ ngơi, phải nghỉ ngơi! Nhưng tối nay nhất định nàng không thể chợp mắt được! Nếu không, nàng giả bộ chưa từng nghe thấy có được không?
Nghĩ tới đây, khóe miệng lại hơi nhếch lên, theo thói quen nở nụ cười, nhưng không có tí ý cười nào thấm vào lòng.
Aizz! Nàng cười nhiều quá sao?
Thu hồi nụ cười, nàng ngơ ngác nhìn cửa phòng mở rộng hồi lâu, hơi ngẩn người. Lại thở dài, nàng xoay người, đổi hướng đi về phía bụi cây bên cạnh.
Có tới hay không, sớm muộn gì cũng giống nhau.






Chờ Huynh Phản Bội Ta
Bóng người phía trước hơi lung lay, nhìn thật quen thuộc, nhưng lại trông cường tráng hơn bình thường rất nhiều. Cho dù đang mặc y phục màu tối, dưới ánh trăng vẫn phá lệ bắt mắt, vẻ mặt người đó bối rối, nhìn khắp nơi, thấy không có ai mới xoay người chạy vào rừng cây gần đó.
Anh Lạc ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên cao, ánh trăng sáng càng làm màn đêm lộ ra vài phần u ám.
“Kẻ đó đâu?”
“Không để lại dấu vết nào!”
“Đa tạ Nhị chủ nhắc nhở!” Người nọ lễ phép đáp lại. Đang muốn cáo từ lại nghe nàng nói:
“Đừng khách sáo, thân ta đang ở Bạch Mộ nên lo lắng cho các vị cũng là đương nhiên, huống chi là chuyện liên quan đến mạng người, tất nhiên phải càng thận trọng. Cho nên, lúc làm việc phải thật cẩn thận xem xét trước sau, không nên vì xúc động nhất thời mà phạm sai lầm! Huynh nói đúng không?” Nàng hắng giọng nói xong, thấy sau lưng đều chìm trong im lặng, không khỏi nhếch miệng cười càng rực rỡ.
“Nhị chủ….nói thật phải!” Đệ tử hơi nghi ngờ, Nhị chủ của Thần sơn từ lúc gặp biến cố hình như nói nhiều hẳn ra?
“Còn nữa….Mọi việc cũng không nên chú trọng quá mức, có một số việc cho qua được thì cho qua, không nên để trong lòng. Nếu không người ta chỉ là đùa một chút, huynh lại quá để bụng, chẳng phải là sẽ khó xử lắm sao!”
Đệ tử càng lúc càng không hiểu nổi, mấy chuyện này có liên quan gì đến hắn chứ? Thế nhưng hắn vẫn lễ phép gật đầu “…..Dạ phải”
Rừng cây ở đằng sau hơi động đậy, Anh Lạc lại cười: “Thật ra mọi chuyện luôn có hai mặt, có đôi khi chuyện mà huynh cho rằng lại xấu, đến cuối cùng lại là chuyện tốt. Cũng giống như ta khi nãy bị trúng độc vậy, nhìn có vẻ là chuyện xấu, nhưng chính việc này lại giúp ta nhớ đến chuyện xưa đã quên mất từ lâu!”
Lá cây ở đằng sau lại động đậy, Anh Lạc tỏ vẻ bận rộn khom người phủi phủi áo, che giấu tiếng động đậy của lá cây đang va vào nhau, tiếp tục nói: “Mặc dù không phải là rất nhiều việc, một hai chuyện mà thôi, nhưng cũng đã giúp mọi nghi ngờ của ta sáng tỏ rồi!” Nàng nói chậm rãi, cho đến khi đằng sau không còn tiếng động nào, nàng mới nhìn lại đệ tử kia, tươi cười như hoa: “Huynh có muốn biết là chuyện gì không?”
“Ặc….” Đệ tử kia hơi rối rắm, nhìn xung quanh, sắc mặt tái mét, vị Nhị chủ này hôm nay sao rảnh rỗi thế?! Hắn đang vội đuổi theo yêu ma của Ma giới, chẳng lẽ còn phải tiếp tục nghe sao?
“Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn!” Không chờ hắn đáp lại, Anh Lạc như không thấy biểu tình rối rắm của hắn, tiếp tục nói: “Cũng chỉ chuyện khi ta còn bé hay nói đùa mà thôi, khi đó ta mười tuổi, có người đã từng lấy linh hồn thề rằng