Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/485 lượt.
ương quan của những người cùng chung huyết thống, giống như câu “Máu chảy ruột mềm” của Việt Nam)
“Khụ khụ khụ…” Lại một cơn ho khác, khiến nàng như phải dùng hết sức lực toàn thân, nàng đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, thật mệt….
“Đừng suy nghĩ nhiều, tập trung tinh thần!” Mộ Tử Hân gấp gáp nói, sắc mặt chưa bao giờ khó coi như lúc này, vẻ mặt trông càng thống khổ hơn cả người đang bị thương là nàng đây.
“Bạch…Trúc!” Nàng lại không nghe lời hắn, đưa tay kéo tay hắn, khóe miệng cố nhếch lên, giọng nói mỏng manh như tơ, lúc này nàng thật muốn trò chuyện cùng hắn “Ta rốt cục….đã nhớ ra, tại sao huynh lại muốn ta gọi huynh bằng tên này….Có phải đang nói đến cây trúc….màu trắng…giữa nơi đất bùn, cái tên này…là do ta đặt….có phải không?” Nàng nghĩ, đến bây giờ mới nhớ ra hắn, quả thật là có lỗi với hắn! Rõ ràng đã hứa với nhau sẽ gặp lại, cuối cùng lại để hắn đợi tận ngàn năm.
Tay Mộ Tử Hân khẽ run, sắc mặt càng thêm trầm trọng, chuyên tâm chuyển chân khí cho nàng.
Túc Huyền lại đứng lên, lại ngưng thần tập trung hơi nước bốn phía, từ từ ngưng tụ thành băng. Thu Thủy Bạch Dung, đó là tuyệt kĩ nổi danh của Chưởng môn phu nhân Thanh Vân phái năm đó. Nguyệt Nhiễm cũng biết!
“Túc Huyền!” Nguyệt Nhiễm muốn ngăn cản y, nhưng Túc Huyền đã muốn giết người đến điên rồi, xoay người tung một chưởng, đánh Nguyệt Nhiễm bay xa đến năm thước, phun ra máu tươi.
“Thù của Thanh Vân, ta phải báo ngay bây giờ!” Y lại tấn công, kết giới của Mộ Tử Hân có thể ngăn chặn được nhất thời nhưng không thể ngăn chặn mãi mãi, có một cột băng xuyên qua, xẹt qua tay hắn, cắm vào trên bãi cỏ đang nở đầy hồng liên, máu phun như trụ. Nếu lúc này hắn dừng tay, tính mạng của Anh Lạc, e là khó giữ.
Mắt thấy kết giới càng ngày càng yếu, rốt cục bị phá tan, y đang định ra chiêu cuối cùng thì Mộ Lãnh Liệt và cả nhóm lớn đệ tử xông tới.
“Bắt y lại!” Hắn ra lệnh, hai bên lao vào trận chiến.
Bên tai đều là tiếng binh khí va vào nhau, trong mắt đều là những cánh hoa sen đỏ rực, phiêu tán như múa, không ngừng bay xa.
“Tử Hân….” Mộ Lãnh Liệt thấy Anh Lạc bị thương cũng hơi sửng sốt.
Mộ Tử Hân chuyển xong luồng chân khí cuối cùng, bảo toàn được tâm mạch cho nàng, lúc này mới thu tay lại, cẩn thận đỡ Anh Lack đã khôi phục ý thức nằm xuống, trong mắt lóe ra tia sáng lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Sư huynh, phiền huynh trông chừng nàng giúp ta một lát!”
Nói xong liền đứng lên, phất tay gọi ra thanh kiếm trắng toát kia, cả người đều bị sự lạnh lẽo bao trùm, không khí xung quanh như đang kết thành một tầng sương mờ.
Mộ Lãnh Liệt sửng sốt, quả thật chưa từng thấy qua vẻ mặt này của hắn, chỉ có thể theo quán tính gật đầu. Bóng trắng chợt lóe, Mộ Tử Hân đã gia nhập chiến cuộc, bay thẳng về phía trung tâm trận chiến.
Túc Huyền cảm nhận được có một luồng khí lạnh đang đánh tới, nhanh chóng xoay người chống đỡ, hai kiếm chạm nhau, phát ra tiếng vang. Kiếm của Túc Huyền đã gãy nhưng kiếm của Mộ Tử Hân vẫn chưa dừng lại, trực tiếp vung về phía tay trái của y, muốn chém đứt cánh tay kia.
Tiếng hét thảm vang lên như xé rách cả bầu trời, Túc Huyền liên tục lui về phía sau, vị trí nơi tay trái máu phun thành dòng.
Mộ Tử Hân ngọc thụ lâm phong*, áo vốn màu trắng thuần, nhưng vì dính máu của Anh Lạc mà có thêm mấy vệt đỏ thẫm, gió nhẹ thổi qua khiến áo tung bay, trông như những cánh hoa đỏ bay phấp phới trong không trung. Chỉ là sắc mặt hắn lại không hề nhẹ nhàng như đón gió xuân như trước mà lại có vẻ lạnh lùng không chút tình người.
(*ngọc thụ lâm phong : cây ngọc đón gió – dùng để miêu tả vẻ anh tuấn phong nhã của phái nam)
Túc Huyền hôm nay vốn không có phần thắng nhưng đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng kia vẫn không hề thay đổi, ngập tràn phẫn hận, nhìn chằm chằm về phía Anh Lạc, giơ kiếm điên cuồng chém tới.
Ánh mắt Mộ Tử Hân lạnh lẽo, không hề nương tay, vung chưởng, trực tiếp đánh trúng ngực y. Túc Huyền phun ra máu, ngã xuống đất, lúc ở đại điện chịu một chưởng của Mộ Lãnh Liệt, nay lại bị thương, khiến y không còn sức lực để bò dậy. Nhìn đối phương từng bước từng bước đến gần, hận ý trong mắt vẫn không hề thay đổi.
Kiếm khí vốn đã gần trong gang tấc thì thân thể y chợt nhẹ bẫng, bay về phía sau. Nguyệt Nhiễm đón lấy y.
“Ta không thể để ngươi giết đệ ấy!” Nguyệt Nhiễm cau mày, cầm kiếm chắn trước mặt y.
Chân mày Mộ Tử Hân nhíu chặt, trầm giọng nói “Vậy ngươi cứ mặc y giết Anh Lạc sao?”
Vẻ mặt Nguyệt Nhiễm khựng lại, quay đầu nhìn Anh Lạc, tràn đầy áy náy cúi đầu nhưng vẫn không quên chắn trước mặt Túc Huyền.
Một lúc lâu sau….
Hắn khó khăn nặn ra một câu: “Ta….đảm bảo, tuyệt đối không để đệ ấy đả thương nàng thêm một lần nào nữa!”
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhẹ đến chính bản thân hắn cũng không nghe thấy. Anh Lạc đang bị trọng thương lại càng không thể nghe thấy. Nàng chỉ có thể ngồi từ đằng xa, tùy ý để máu mình hóa thành từng đóa từng đóa hồng liên, nhìn về phía hắn vẫn đang chắn trước mặt Túc Huyền.
Thật kiên quyết, không hề di chuyển bước nào. Nàng lại nhớ tới lời thề “mãi không rời bỏ” kia của h