XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

y, cô vẫn một mình đến giờ, mà Ninh Xuyên đã thành lập một “Gia đình nhỏ vui vẻ”, thế này thực không công bằng, có thể nói là, chuyện này rất khiến cho người ta tức giận!
“A…..” Tô Thiên Thiên nhớ tới cú điện thoại mập mờ vài ngày trước, có thể cho ra kết luận là, vợ của Ninh Xuyên giờ đang ở riêng mỗi người sống một nơi? Hay là cô ta đã đi công tác một thời gian rồi, gần đây mới trở về, tóm lại, hôm nay là ngày gia đình anh ta đoàn viên, cho nên anh ta mới xin nghỉ, lập luận trôi chảy cỡ nào chứ.
Thiên Thiên cảm thấy có một ngọn lửa nhỏ đang thiêu đốt trong lòng, khiến cho cô miệng khô lưỡi khô, xuống lầu uống liền hai cốc nước trái cây mới thấy dịu lại đôi chút.
Đặt cốc nước xuống, liếm liếm nước trái cây trên môi, vị chua ngọt truyền qua đầu lưỡi… Thần ơi! Bạn trai cũ của cô có con trai!
Vậy nên, rất rõ ràng, Tô Thiên Thiên vẫn không thể nào tỉnh táo lại được.
Ngày hôm sau, Ninh Xuyên vẫn đi làm đúng giờ, giống như không có chuyện gì phát sinh, hoặc có lẽ anh thấy chuyện chị gái mình chuyển đến ở cùng không phải là chuyện để cho người khác biết.
Tô Thiên Thiên núp sau máy vi tính, lặng lẽ nhìn lén, đi làm đúng giờ, mặc áo sơ mi như cũ, không có nếp nhăn cũng không có dấu vết được là qua, vẫn một chén trà xanh như cũ, vẻ mặt cũng giống như trước, không có quầng thâm ở mắt, không có cảm giác mệt mỏi, giọng nói…
“Tô Thiên Thiên, bây giờ cô lại định dùng chiêu nhìn chằm chằm như người chết này để khiến tôi chán ghét cô sao?” Ninh Xuyên mở miệng.
Khụ, giọng nói, cũng rất bình thường. Ngụy trang hoàn mỹ, thập phần ngụy quân tử.
Tô Thiên Thiên rụt đầu lại, “Ai nói tôi đang nhìn anh?”
“Vậy cô rụt đầu lại làm gì?” Ninh Xuyên cười nhạt nói.
“Bởi vì cứ nhìn máy tính mãi trong thời gian dài không tốt cho xương cổ…” Tô Thiên Thiên đáp, “Cho nên tôi muốn vặn vẹo cổ, bên trái ba mươi giây, bên phải ba mươi giây, phía trên ba mươi giây…”
Ninh Xuyên không muốn cãi cọ với cô nàng, vươn tay day day huyệt Thái dương của mình, tối hôm qua cậu cháu Bối Bối ngủ không quen giường, khóc lóc náo loạn cả đêm, anh cơ bản là cả đêm chưa ngủ, cho nên hôm nay anh thực sự không có sức lực nào đi tranh cãi vấn đề nhàm chán này.
Chẳng qua là thấy động tác vươn tay day huyệt Thái dương của anh, Tô Thiên Thiên rất nhạy cảm, “Anh mệt lắm à?”
“Có một chút, hôm qua ngủ không ngon.” Ninh Xuyên trả lời.
Ngủ không ngon? Tô Thiên Thiên cứng đờ cả người, “Anh nói là tối hôm qua xảy ra chuyện gì đó khiến cho anh ngủ không ngon?”
“Cũng gần như vậy.” Ninh Xuyên buông tay, “Tóm lại, cả đêm không ngủ, cho nên Tô Thiên Thiên, hôm nay xin cô đừng làm mấy trò kỳ quái nữa, làm tăng cảm giác mệt nhọc của tôi, bởi vì có thể đêm nay tôi vẫn không được ngủ ngon như cũ.”
Tô Thiên Thiên nheo mắt, đây gọi là gì chứ, khoe khoang với bạn gái cũ cuộc sống ban đêm của anh ta bây giờ muôn màu muôn vẻ thế nào sao? Cô trợn tròn mắt, khoe khoang ấy, cũng là một loại tuyên chiến đấy!
“Tôi mới lười phải làm mấy trò kỳ quái ấy, bởi vì tôi dạo này cũng mất ngủ cả đêm! Hơn nữa, tôi hôm nay, ngày mai, ngày kia, ngày kìa, cả một tuần, đều ngủ không ngon!!”
….
Tan tầm về nhà, Ninh Xuyên mở cửa phòng, đã nghe thấy tiếng kêu của Bối Bối, “Mama mama mama mama…” Liên tục không ngừng, cứ như là súng máy Hà Lan, anh đóng cửa đi vào, đã thấy cậu nhóc ngồi trên sofa ở phòng khách, dẩu miệng, hai mắt chớp chớp, khóe mắt còn vương nước mắt, đôi tay bé nhỏ vung vẩy trong không khí, xem bộ dạng là đang muốn có người ôm bé một cái.
Ninh Xuyên vội vàng đi tới, vươn tay ôm cậu bé lên, Bối Bối mặc một cái áo may ô, phía dưới đóng bỉm, anh vươn tay sờ, vừa nặng lại nóng, “Chị!” Anh gọi một tiếng, rất rõ ràng, giống hệt như lúc Bối Bối gọi khi nãy, không có bất kỳ lời đáp nào.
Mặc dù chưa chăm trẻ con bao giờ, nhưng bản năng của Ninh Xuyên thấy rằng, vào mùa hè nóng bức như thế này mà để cho một đứa trẻ mới biết đi mặc tã giấy là chuyện tương đối hoang đường, vì thế anh đặt Bối Bối lên đùi, kéo tã giấy ra, trừ thứ mùi là lạ xộc vào mũi ra, chỉ có cặp mông nhỏ đã bắt đầu nổi mẩn đỏ lên một mảng.
“Chị!!” Ninh Xuyên cất cao giọng kêu một tiếng, Ninh San mới vừa lấy tay che điện thoại di động vừa ra khỏi phòng, “Em về rồi?”
“Sao trời nóng vậy mà chị lại cho Bối Bối mặc tã giấy, nổi mẩn lên rồi!” Ninh Xuyên không vui nói.
Ninh San nhún vai, “Vậy biết làm sao đây, nó cũng đâu biết tự mình đi vệ sinh, chẳng lẽ chị phải ôm nó đi?”
“Đấy không phải chuyện đương nhiên sao?” Ninh Xuyên nhìn cô, đột nhiên cảm thấy rất bất đắc dĩ.
“Nhưng mà chị còn bận việc.” Cô chỉ vào di động, sau đó đặt di động bên tai, “Được rồi, em trai em về, em chào hỏi nó ấy mà, có chuyện? Em có sao đâu..” Cô vừa nói vừa xoay người trở lại trong phòng.
Bối Bối dù nhỏ, nhưng hình nhưu cũng biết, lúc này có gọi mama cũng vô ích, vậy nên lại vươn tay ôm lấy Ninh Xuyên, “Đậu Đậu, cái mông nóng, cái mông ngứa…”
Bỏ cái bỉm vừa nóng vừa nặng không chịu nổi kia của Bối Bối ra, dùng nước nóng rửa sạch mông cho cậu nhóc, cuối cùng thoa phấn rôm lên, trên khuôn