XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

n giờ, mà mẹ cũng chẳng muốn tốt hơn nữa, một tháng tiền lương của con đủ cho mẹ mua một cái váy không.”
“Không thể lấy chuyện đó làm lý do lười biếng của mẹ được.” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Niềm vui khi làm việc là ở chỗ nó có thể khiến cho khiến cho một người phụ nữ trở nên quyến rũ.”
Bà Tô nhún vai, vẻ rất đáng đánh đòn, “Có bản lĩnh thì còn tìm một anh chàng giàu có nuôi con đi, hay là con đi mua ít cổ phiếu có tiềm năng gì đó, thế thì sau khi kết hôn rồi con cũng lười được như mẹ thôi…”
Tô Thiên Thiên khinh thường nói, “Con dù có không kết hôn, cũng vẫn có thể làm tổ ở nhà tiếp tục lười biếng.”
“Phải không?” Bà Tô cười nói, đứng dậy vặn eo, “Ờ, thế con đi làm đi, mẹ muốn đi ngủ một giấc cho hồi sức.”
“…” Tô Thiên Thiên nheo mắt, khoe khoang đây mà khoe khoang đây mà, dạo này ai cũng khoe khoang trước mặt cô, chờ cô giải quyết Ninh Xuyên xong, mỗi ngày cô sẽ ngủ 16 tiếng cho coi!
Nhưng bà Tô nói cũng không phải không có lý, đây cũng là lý do tại sao Tô Thiên Thiên vẫn không đi làm, bởi vì thật sự cảm thấy không cần thiết.
Người khác đi làm có lẽ là để nuôi gia đình, kiếm tiền, nâng cao chất lượng cuộc sống, đối với Tô Thiên Thiên và mẹ của cô mà nói, sự tồn tại của ông Tô chính là một chiếc máy in tiền di động, nhất là khi ông dậy sớm hơn gà, làm nhiều hơn bò, ăn ít hơn mèo nữa, bọn họ còn có gì cần phải làm nữa?
Chuyện của công ty không cần mẹ con họ giúp một tay, trong nhà thì Tô Thiên Thiên đã trưởng thành, mấy người già cũng đã qua đời, cũng không có gì cần phải đặc biệt quan tâm, nhất là trong cái nhìn của ông Tô keo kiệt, số tiền bỏ ra vì công việc mà cần phải đi mua những trang phục và đạo cụ cho xứng với bọn họ đã vượt quá cả tiền lương, cho nên Tô Thiên Thiên không cần đi làm cũng không cần kết giao bạn bè, hủy bỏ tất cả những hoạt động xã hội có thể từ chối, chuyên tâm ở nhà làm một kẻ lười.
Tô Thiên Thiên không hiểu cũng không có hứng thú với bất động sản, hơn nữa nhìn cô cũng không có năng lực đi tiếp quản, cho nên ông Tô cho rằng, chỉ cần tìm một chàng rể có gia thế tương đối là coi như tìm được người thừa kế thích hợp, hai nhà hợp lại, hài hòa lại vững mạnh, cho nên Tô Thiên Thiên ngay cả yêu đương cũng không cần.
Mà nên biết là, cho dù chính cô có yêu đương, kết bạn, cũng không tránh nổi gặp phải người như Ninh Xuyên, cô đã hoàn toàn hết hy vọng!
Vừa bước vào bộ Tài vụ, Tô Thiên Thiên đã cảm thấy thị giác sinh ra một loại ảo giác, cô nuốt nước miếng, mỉm cười với người đồng nghiệp đang ló đầu ra, bước nhanh vào phòng làm việc, cửa mở ra, Ninh Xuyên đang cúi đầu xem tài liệu, không hề ngẩng đầu.
Tô Thiên Thiên cũng lười phải chào hỏi với anh ta, đi vào phòng làm việc, tùy ý ngồi xuống, đột nhiên nhớ ra hôm nay cái váy mình đang mặc không phải là loại váy xếp li mềm mại duỗi phẳng tự nhiên như bình thường, “Vụt” một tiếng đứng dậy, vội vàng để ý phía sau của váy.
“Tôi bảo này Tô Thiên Thiên, động tác của cô có thể nhẹ nhàng hơn một chút được không?” Ninh Xuyên bất đắc dĩ nói.
“Anh cần yên tĩnh làm gì, ngủ sao?” Tô Thiên Thiên vừa sửa sang lại mép váy vừa trả lời.
“Cô..” Ninh Xuyên ngẩng đầu lên nhìn cô, một lời cũng không thốt ra được, Tô Thiên Thiên vấn tóc lên cả người hiện lên vẻ nhẹ nhàng thoải mái lại đầy sức sống, trang điểm nhẹ khiến cho khuôn mặt trẻ con của cô có vẻ càng thêm đáng yêu, nhất là… bộ váy này, “Bộ váy này…”
Tô Thiên Thiên ngóc đầu lên, “Làm sao, tôi không được mặc cái váy này sao?”
Ninh Xuyên muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra được, Tô Thiên Thiên đắc ý ngồi lại chỗ của mình, nửa phút trôi qua, anh không nhịn được tức tối đứng dậy, “Cô không có bộ đồ nào khác sao?”
Tô Thiên Thiên cúi đầu nhìn ngó một chút, “Có chứ.”
“Vậy tại sao…” Ninh Xuyên vươn tay, khó khăn nói, “… tại sao không mặc giống lúc trước?”
“À…” Tô Thiên Thiên cười nói,, “Tôi nhớ lúc trước anh từng nói, tôi chẳng khác nào bốn năm trước, cái gì mà phàm là người có chút lòng cầu tiến, đều sẽ cố gắng tiến bộ…”
“Tiến bộ cái vỏ ngoài?” Ninh Xuyên không vui nói, “Cô định tiến bộ kiểu ấy?”
“Làm sao anh biết được là bên trong tôi không tiến bộ gì?” Tô Thiên Thiên nhún vai, “Chẳng qua là cái anh thấy chỉ là vỏ ngoài mà thôi.”
“….” Ninh Xuyên khoát khoát tay, “Được rồi, coi như tôi chưa nói gì.”
Tô Thiên Thiên đắc ý ngúc ngắc đầu, nhanh nhẩu ngồi xuống ghế, sau đó lại “Vụt” một tiếng bắn người lên, “Váy của tôi!”
Ninh Xuyên cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, “Chẩng phải là một cái váy thôi sao, cô bắt đầu để ý đến hình tượng của mình như vậy từ bao giờ? Cô mà để ý, sao không làm từ bốn năm trước đi?”
“Vậy còn phải là xem với ai mới được!” Tô Thiên Thiên trả lời, “Ở chung một chỗ với loại người như anh, cần phải để ý đến hình tượng sao?”






“À? Vậy hôm nay cô định ở với ai đây?” Ninh Xuyên hỏi.
Tô Thiên Thiên muốn nói mình đi xem mặt, nhưng lại nghĩ, Ninh Xuyên đã nhanh hơn mình không biết bao nhiêu bước, nếu như cô giờ mới đi gặp mặt, chẳng phải sẽ bị anh ta cười cho