Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
mặt ngân ngấn nước mắt của cậu nhóc mới lộ ra nụ cười, miệng ê a, lộ ra bốn cái răng nhỏ, “Đậu Đậu tốt…” Ninh Xuyên ôm cậu bé ngồi lại trên ghế sa lon, lúc này Ninh San mới ra khỏi phòng, đưa tay gạt mấy sợi tóc trước trán, có chút lúng túng nói với anh, “Trước kia… Bối Bối toàn do ba nó trông nom…”
Ninh Xuyên cầm một cái kẹo mới mua hôm qua từ trên bàn trà lên, bóc vỏ xong bỏ vào trong miệng Bối Bối, sau đó ôm cậu nhóc xuống dưới ghế sa lon, “Bối Bối, tự vào phòng chơi đi.”
Bối Bối gật đầu một cái, bước đi không tính là vững vàng, lúc xiêu lúc vẹo đi vào trong phòng ngủ.
Ninh Xuyên đưa tay vỗ lên cái ghế sa lon bên cạnh, nói với chị gái, “Chúng ta có phải nên nói chuyện tử tế một chút không, sao chị lại ly hôn?”
Ninh San hiển nhiên không muốn nói về vấn đề này, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Ninh Xuyên, cô vẫn ngồi xuống, “Sao phải nói chuyện này?”
“Em cảm thấy quá đột ngột.” Ninh Xuyên không nhịn được nói, “Ý em là, chị và anh rể phát sinh vấn đề gì, em cảm thấy người đó không tệ…”
Anh nói vậy không phải là không có lý do, năm xưa Ninh San còn là một cô gái chưa tốt nghiệp đại học, vì muốn nhanh chóng tìm được một công việc vừa có thể nuôi sống cô và em trai, lại còn phải cung cấp tiền để em mình đi học, cô chri có thể chọn đi làm tiếp viên ở quán bar, một bình rượu uống vào, cô sẽ được tính phần trăm, đêm đêm, cô uống đến say mèm.
Mới đầu cô chỉ vừa uống là nôn thốc tháo, sau đó uống mãi uống mãi rồi cũng quen.
Ninh Xuyên thực sự không thể đối mặt nổi với hiện thực này, anh nói với Ninh San, “Em không đi học nữa, em cũng đi làm.”
Ninh Xuyên bị chuyện này dọa cho choáng váng: “Chị, chị nói là anh rể, anh ta…”
“Đúng vậy!” Ninh San kiên định nói, cô thở dài một hơi, “Trước kia chị không nói với em, sau khi kết hôn với anh ta xong, anh ta thường xuyên nghi ngờ chị vẫn còn qua lại với đàn ông, chị ra khỏi cửa không được trang điểm, không được mua quần áo mới, ngay cả tóc cũng không được uốn, nếu không anh ta sẽ cho rằng chị muốn ngoại tình! Được thôi, những chuyện đó chị nhịn, chị biết nếu đã kết hôn thì hai người phải tha thứ khoan dung cho nhau, dù sao chị cũng từng là một tiếp viên, anh ta phản ứng như vậy, chị cũng hiểu được, em cũng biết, chị làm tiếp rượu, có thể có tiếp xúc thân thể với khách, nhưng mà chị em còn chưa sa đọa đến mức bán rẻ thân xác!”
Cô nói một hơi như vậy xong, giống như đang phát tiết những lời đã kìm nén rất lâu trong lòng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, “Xin lỗi, chị mất khống chế..”
“Không… không sao..” Ninh Xuyên ngây ngẩn đáp.
“Cho nên chị làm theo mọi yêu cầu của anh ta, toàn tâm toàn ý làm một bà nội trợ, thật ra thì khi chuẩn bị kết hôn, chi đã nghĩ sau khi cưới có thể đi học lại, hoặc là tìm một công việc thích hợp, bắt đầu cuộc sống mới của chị, em biết rồi đấy, khi đó em đã thi đậu nghiên cứu sinh, bắt đầu vừa học vừa làm rồi.” Ninh San nói tiếp, “Nhưng em nghĩ cói, với người như anh ta, chị có thể ra khỏi cửa được sao?”
“Sao chị không nói cho em biết?” Ninh Xuyên đột nhiên cảm thấy những gì chị nhận được, không hề giống với những thứ anh đã nghĩ.
Ninh San nhìn anh một cái, ánh mắt dời xuống mặt đất, lạnh lùng cười một tiếng, “Nói cho em biết thì thế nào, ly hôn ư? Một người đã từng làm tiếp viên, lại còn ly hôn, chị còn có lựa chọn nào tốt hơn sao? Nếu như đến cả người đang hoàng như anh ta cũng chỉ cố nén nghi ngờ trong lòng, thì nói gì đến những người khác.”
Cô vừa nói vừa ngẩng đầu lên, mở trừng hai mắt, “Nhưng chị không thể nào nhịn được khi anh ta muốn dẫn Bối Bối đi xét nghiệm huyết thống, nguyên nhân là vì lúc mang thai, chị đã từng tới tìm em, chị có thể có cơ hội tiếp xúc với những người đàn ông khác!”
“Vậy Bối Bối mới ra đời có hơn một năm…” Ninh Xuyên nói.
“Một năm trước bọn chị đã ở riêng rồi.” Ninh San nói,”Bởi vì chị đề xuất ly hôn, mà anh ta không đồng ý, anh ta có thể hôm trước thì quỳ trước mặt chị cầu xin chị trở về, mà ngay hôm sau đã bắt đầu nói chị là “đồ đàn bà không biết xấu hổ”. hoặc là hôm trước thì dùng dao cắt cổ tay mình, sau đó ngày hôm sau lại mắng Bối Bối là “Con hoang”. Chị chịu đủ rồi, cuối cùng chị nói với anh ta, đúng thế, Ninh San tôi là một mụ đàn bà lẳng lơ, Bối Bối cũng không phải con của anh,, sau đó ly hôn với anh ta!”
Cô càng nói càng kích động, nước mắt cũng không kìm được mà tuôn ra, Ninh Xuyên vươn tay đặt lên bả vai chị gái, nghẹn ngào nói, “Chị, thực xin lỗi, đều là tại em, nếu như không phải vì em, chị sẽ không phải chịu đựng như vậy…”
Ninh San cũng không nhịn được nữa, gào khóc, “Chị không muốn nhìn thấy Bối Bối, cứ nhìn thấy Bối Bối là chị nghĩ đến anh ta, mười năm… Tiểu Xuyên, chị đã tự hỏi mình vô số lần, rốt cuộc là chị còn phải sống như vậy bao lâu nữa, còn phải đợi bao lâu nữa, chị mới quay trở lại được cuộc sống mười năm trước đó…”
Ninh Xuyên đưa lay lau khóe mắt, “Sống cùng với em đi, chị và Bối Bối, chúng ta chính là một gia đình, giống như trước kia.”
….
Đối mặt với sự khiêu