Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
khích của bạn trai cũ, Tô Thiên Thiên cảm thấy áp lực của bản thân cực lớn, cô phải phản kích ngay lập tức, không chỉ là ngoài miệng, mà còn phải cả hành động nữa.
Vậy nên cô nghiêm túc nói với bà Tô, “Mẹ, giới thiệu đối tượng cho con đi!”
Bà Tô đang ngồi xem phim truyền hình đến đoạn kịch tính, bị một câu như vậy dọa cho hết hồn, lại không biết nên khóc hay nên cười, “Con, con nói cái gì?”
“Có lẽ là mẹ mau tìm cho con một người đàn ông đi, không phải con muốn kết hôn, con chỉ cần gấp một anh chàng thôi.” Tô Thiên Thiên giải thích.
Giải thích như vậy, ngay cả dì Lâm cũng trợn mắt líu lưỡi, “Cô chủ, mặc dù… chuyện đó… cô đã hai mươi bốn tuổi, ạch, cũng đã trưởng thành, cũng cần thiết, nhưng mà… vội vàng như vậy, chúng tôi biết tìm đâu bây giờ?”
“Hồi trước không phải ba cháu định giới thiệu cho cháu sao?” Tô Thiên Thiên nói, mặc dù thực ra cô chẳng có tí ti hứng thù nào đối với đám công tử nhà giàu “Hứng thú rộng khắp” kia, vừa thấy mặt đã hẹn cô đi chơi bóng, du lịch, định khiến cô mệt chết sao!
“Hồi trước không phải con không thích sao?”
“Bây giờ cũng không thích, chẳng qua là cần.” Tô Thiên Thiên nghiêm túc nói, “Mẹ hỏi thăm giúp con, có ai thích hợp không, gia đình không cần quá tốt, nhưng có công việc ổn định, không phải ngày nào cũng tìm con ra ngoài, tốt nhất là tính tình được một chút, cái loại hễ gọi là đến, không gọi anh ta cũng không tức giận ấy.”
Bà Tô suy nghĩ một chút, “Hình như có một cậu phù hợp, vốn ba cậu ta cũng là cổ đông của một công ty địa sản lớn, quen với ba con, sau đó công ty đó xảy ra chút vấn đề, ông ấy rút cổ phần, mở một công ty đầu tư quản lý tài sản, mặc dù điệu kiện so với nhà chúng ta có kém hơn một chút, nhưng mà mẹ thấy con trai ông ấy rồi, tính tình tốt không phải nói, hình như đang làm trong một công ty quảng cáo, chức vị cũng khá cao…”
Không có thời gian để lắng nghe chi tiết, Tô Thiên Thiên quả quyết nói, “Rất tốt, tối mai, hẹn gặp anh ta đi!”
Ngày Tô Thiên Thiên hẹn đi coi mắt là một ngày cuối tuần đẹp đẽ, mặc dù cô ngay cả hẹn với ai cũng không biết, bởi vì là ai thì có quan trọng gì, quan trọng là quá trình gặp gỡ kia.
Thế nên hôm nay, quỷ dính giường Tô Thiên Thiên bỗng nhiên lại dậy sớm, định đem mái tóc dài của mình buộc lên, ngồi trước bàn trang điểm loay hoay một lúc lâu, Tô Thiên Thiên chỉ tìm được một sợi dây da trâu màu đen, cô ngửa đầu suy nghĩ một chút, hình như đây là mua được trong một lần đi ngang qua “Cửa hàng 2 đồng” trong truyền thuyết, nghe nói loại dây da trâu này đều được tái chế lại từ những đồ đã được sử dụng, cô kéo một cái, dường như xuyên qua lớp chỉ thêu màu đen, còn có thể nhìn thấy da gân nửa trong suốt bên trong.
Tìm khắp nơi mà không có lựa chọn nào khác, Tô Thiên Thiên thở dài, đeo chiếc dây da vào tay, cuốn tóc lên, cô lại đi vòng quanh phòng, tìm được một cây trâm thoạt nhìn không có vẻ gì xa xỉ lắm, vấn tóc lên.
Kéo tủ quần áo ra, Tô Thiên Thiên liền lệ rơi đầy mặt, đồ mùa hè của cô hầu như toàn là T-shirt với váy dài, nếu không thì cũng là dạ phục để đi dự tiệc với ba cô, mặc dạ phục đi xem mặt thì được, nhưng mà mặc dạ phục để đi làm…
Tô Thiên Thiên rũ bỏ ý nghĩ đó, lật tới lật lui, cô lật ra một chiếc váy gần như mới tinh, một chiếc váy quây màu đỏ kẻ ca rô, kiểu dáng không quá khoa trương, thoạt nhìn rất trẻ trung hoạt bát, phía trên có một chiếc áo ngoài tay cộc màu trắng rất xứng, da của Tô Thiên Thiên rất trắng, mặc đồ kiểu như vậy rất thích hợp.
Cô lấy chiếc váy đó ra, nhìn trên một chút, nhìn dưới một chút, nhíu mày một cái, hay là ra ngoài sớm đi mua bộ mới? Cô nhìn chiếc đồng hồ treo trong phòng, khụ, không kịp rồi, hơn nữa đi dạo phố mua quần áo, còn phải chọn một bộ thích hợp, quả thực không dễ dàng, ban đầu khi mua chiếc váy này, chân của cô đi đến mức mọc cả mụn nước luôn!
Cái váy hại chân cô nở bong bóng này, dù sao vẫn không thể mặc một lần rồi bỏ xó luôn được, thế nên Tô Thiên Thiên lấy chiếc váy đó ra, mặc vào người.
Trang điểm nhẹ nhàng đơn giản một chút, xách túi, Tô Thiên Thiên bước ra khỏi gian phòng của mình.
Bà Tô ở nhà ăn dưới lầu vẫy tay với cô, “Oa, Thiên Thiên, thì ra con mà ăn mặc vào nhìn cũng ra hình người.”
“Cám ơn đã khen ngợi…” Tô Thiên Thiên nheo mắt nói, “Thuận tiện cám ơn mẹ đã sinh ra con với cái bộ dạng này.”
“Không phải mà.” Bà Tô nghiêm túc nói, “Mẹ nói thật lòng đấy, thì ra là con thực sự không biết trưng diện cho bản thân gì cả, như thế là quá lười.”
Tô Thiên Thiên nhìn nhìn bà, mặc dù cả người khí chất không tệ, bảo dưỡng rất tốt, nhưng mà đầu tóc thì tùy ý cặp lên, mặc một thân đồ thể thao màu xanh đen, “Mẹ thì thật chịu khó, ở nhà mặc đồ thể thao, mẹ làm việc sao?”
“Thoải mái mà.” Bà Tô hết duỗi tay lại duỗi chân, “Ở nhà thì mặc như phu nhân làm gì, khó chịu lắm.”
“Thế mà mẹ không lười?” Tô Thiên Thiên không nhịn được nói.
Bà Tô khoát tay, “Mẹ khác, mẹ đã qua tuổi lao động rồi, hơn nữa mẹ cũng chẳng cần làm việc, con nói xem mẹ có làm hay không, thì ba cũng vẫn kiếm ra một đống tiền, mẹ rất hài lòng với cuộc sống hiệ