Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
hiên nheo mắt nói.
“Vậy cô có trông được nó không? Cô đừng có mà ngủ say như chết. để mặc thằng bé chạy loạn khắp nơi…” Ninh Xuyên không yên lòng nói.
“Vậy tôi ngủ vỉa hè, tự anh trông nó đi!” Tô Thiên Thiên nổi giận.
Ninh Xuyên vội vàng nói, “Thôi cũng được.. Hết giờ làm cô về cùng tôi.” Có người giúp anh vẫn tốt hơn là một mình xoay sở, hai ngày cuối tuần này, trên căn bản anh chẳng làm nổi việc gì ra hồn.
Thật ra thì ở chung một phòng với Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên trái lại có thể yên tâm một trăm hai mươi phần trăm, hai bọn họ hồi còn yêu nhau thường ai ở phòng ấy, ai ngủ phòng nấy, thuần khiết như một đám mây trắng, bây giờ là kẻ thù, chẳng lẽ còn lo gặp nguy hiểm sao?
Trừ phi Ninh Xuyên hoặc là cô, không nhịn được mà nửa đêm mò dậy bóp chết đối phương, những thứ khác, căn bản đều là mây trôi.
Hết giờ làm, chờ những người khác lục tục đi hết, Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên mới như đi ăn trộm chạy từ phòng làm việc ra ngoài, một kéo va li, một ôm đứa bé, rón ra rón rén bước ra.
“Tôi đi thang máy bên trái xuống, anh đi bên phải.” Tô Thiên Thiên khua khua, “Nếu mà bị người ngoài nhìn thấy hai chúng ta cùng ra khỏi công ti, nhất định sẽ hiểu lầm!”
“Tôi biết thừa rồi!” Ninh Xuyên thấp giọng nói, “Lát nữa tôi lái xe ra từ tầng hầm, cô xuống tầng một, ra ngoài, đến chỗ rẽ bên phải có đèn xanh đèn đỏ thì chờ tôi rồi lên xe.”
Tô Thiên Thiên giơ tay, giơ ký hiệu OK, kéo va li chạy về phía bên trái, thấy cô đi xa, Ninh Xuyên vội vàng kẹp chặt cậu bé đi về bên phải, Bối Bối chẳng hiểu gì, vui vẻ vỗ tay, “Trốn con mèo? Trốn con mèo…”
Tô Thiên Thiên đi về phía bên trái, vừa định vào thang máy, đột nhiên bả vai bị ai đó vỗ một cái, sợ đến biến sắc, “A a a …” Quay đầu lại nhìn, thì ra là Ôn Nhược Hà đang mỉm cười, “Làm cho cô sợ? Thật xin lỗi..”
“Là anh à…” Thiên Thiên thở hắt ra nói, “Làm tôi sợ muốn chết…”
“Ngại quá.” Anh lại vội vàng nói xin lỗi, nhẹ nhàng vươn tay vỗ nhẹ sau lưng cô một cái, giống như đang vỗ về chó con mèo con bị kinh sợ vậy, “Không sao chứ?”
“Không sao….” Thiên Thiên liếm môi, “Anh chưa tan việc à?”
“À, không, tôi có chút việc nên về trễ.” Anh cười nói, “Hiếm thật đấy, cô không đi thang máy ở bộ Tài vụ, lại chạy đến chỗ chúng tôi.”
“Ạch…” Tô Thiên Thiên không biết trả lời vấn đề này ra sao, “Bên kia đông quá, tôi thấy bên này không có người.”
“Va li to thế…” Ánh mắt Ôn Nhược Hà liếc thấy chiếc va li phía sau cô, “Cô định đi đâu à?”
“Tôi…” Thiên Thiên mấp máy miệng, “Tôi đến chỗ chị họ cả ở mấy ngày, chị ấy, chị ấy đang mang thai, có một chút triệu chứng u uất của người mang thai…” Thật ra thì chị họ cả Cố Nhược của cô trước khi mang thai đã quay về thành phố N để cho dì cả của Thiên Thiên chăm sóc rồi.
Ôn Nhược Hà không hề hoài nghi lời của cô một chút nào, “Mang thai khổ lắm đấy, mà cô xách cái va li to như vậy đi thế nào được? Tôi đưa cô đi!”
“Không cần không cần…” Tô Thiên Thiên vội vàng lắc đầu, “Tôi thuê xe được rồi.”
“Va li cô lớn như vậy, mang lên không tiện đâu.” Anh nhiệt tình nói, “Cô đón xe đi, tôi giúp cô xách lên.”
“Không không không…” Để đối tượng hẹn hò xách va li bỏ lên xe của bạn trai cũ hộ mình, Tô Thiên Thiên đột nhiên cảm thấy mình giống cái loại nữ hoàng tà ác chuyên đùa giỡn đàn ông trong lòng bàn tay, không khỏi run rẩy một cái, “Tôi khỏe lắm, có thể chuyển được, chuyển được…”
Ôn Nhược Hà thấy cô từ chối lần nữa, nháy mắt với cô một cái, “Thiên Thiên, để tôi giúp một tay cũng không được? Hay là, cô có ý kiến với tôi sao, hoặc là, chuyện của hai chúng ta cô thấy…”
Không đợi anh nói xong, Thiên Thiên đã kêu to, “Anh xách giúp tôi đi, làm ơn xách giúp tôi!”
Đi xuống lầu, Thiên Thiên nhắm mắt gọi một chiếc xe, Ôn Nhược Hà giúp cô chuyển va li lên, bác tài hỏi, “Đi đâu?”
Tô Thiên Thiên á khẩu, cô mà biết mình có thể đi đâu thì đã không phải đến chỗ Ninh Xuyên, đang nghĩ xem nên nói thế nào, Ôn Nhược Hà lại ghé đầu vào, “Thiên Thiên, cô đi đâu?”
“Tôi…” Tô Thiên Thiên nuốt nước miêng, kiên định siết tay, “Đi về phía trước!”
Ông chú nghiêng đầu, “Đến đường Hoa Kiều?”
“Đúng vậy!” Nói xong, phất tay từ biệt với Ôn Nhược Hà ngoài cửa, xe lái qua một giao lộ, Tô Thiên Thiên vội vàng gọi điện cho Ninh Xuyên, cô còn chưa kịp nói, đầu bên kia đã truyền đến tiếng nói gấp gáp, “Tô Thiên Thiên, cô bò cũng phải bò đến rồi chứ!”
“Tôi bò đến đường Hoa Kiều mất rồi….”
“Gì?” Ninh Xuyên sửng sốt, “Cô đến đó làm gì? Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Trên xe..” Thiên Thiên mắt đẫm lệ nhìn cảnh vật nhanh chóng lướt qua trước mắt, “Nhà anh ở đâu, tôi đi thẳng qua là được.”
“Được rồi…” Ninh Xuyên mặc dù không rõ tình huống thế nào, nhưng nghe giọng điệu của cô, đoán chừng đã xảy ra chuyện gì nên mới dẫn đến tình huống như vậy, nói lại địa chỉ nhà một lần nữa.
Tô Thiên Thiên cúp điện thoại, nói địa chỉ với bác lái xe, tài xế thoạt nhìn là một người rất thích đưa chuyện hóng hớt, cười hì hì, “Cô gái nhỏ, vừa rồi cậu kia đưa cô đi, cô không nói đi đâu, bây giờ gọi điện thoại xong lại bảo đến chỗ này, cô bắt cá hai tay