Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
ũng biết bác sĩ ở bệnh viện là chồng chị? Vậy em cũng biết là vốn em không cần phải đi làm?”
“…” Tô Thiên Thiên ngây ngẩn cả người, “Vốn là không biết, bây giờ đã biết.”
Diệp Khinh Chu sững sờ, nuốt nước miếng, vội vàng xoay người về phía Bồ Tát vàng chắp tay trước ngực cúng vái, “Bồ Tát Bồ Tát, để cho em ấy quên hết những chuyện vừa nghe được đi, quên đi, quên đi…”
Được lắm, Tô Thiên Thiên phát hiện mình hoàn toàn bị người ta đùa giỡn! Cô rút di động ra gọi cho Âu Dương, chưa đến mười phút bên kia đã nhấc máy, “Thiền Thiên à, chuyện gì thế?”
“Chuyện gì?!” Tô Thiên Thiên lập tức hóa thân thành Goozilla bùng nô, “Chị còn hỏi em chuyện gì! Tô Thiên Thiên em ở nhà được ăn được uống được ngủ, chị tìm chồng của Diệp Khinh Chu phán thân thể em quá yếu, muốn em đi làm, hại em gặp Ninh Xuyên, còn đánh cuộc với anh ta, bây giờ có muốn nghỉ cũng không được!”
Đầu bên kia yên lặng một lúc lâu, Tô Thiên Thiên há mồm thở phì phò, đột nhiên nghe thấy “Tút” một tiếng, điện thoại đã cúp, cô kinh ngạc bỏ di động ra nhìn, chị, chị hai họ cúp điện thoại của cô!
Thiên Thiên vội vàng gọi lại, điện thoại tắt máy.
Diệp Khinh Chu đứng một bên nhỏ giọng nói, “Em họ Thiên Thiên, thật xin lỗi, em muốn đền bù cái gì chị cũng sẽ tận lực bù đắp sai lầm của chị…”
Bị chị họ hai của mình bán đứng, cô làm sao có thể phát hỏa với người ngoài như Diệp Khinh Chu được? Vậy nên khoát khoát tay, “Món nợ này em sẽ tính với chị ấy, không tìm chị đâu.”
Lúc quay lại bộ Tài vụ, Ninh Xuyên đã thay cho Bối Bối một cái bỉm mới, cậu nhóc ngoan ngoãn ngủ trên sô pha của phòng tiếp khách, trên người đắp một chiếc áo khoác mỏng để ở phòng làm việc của Ninh Xuyên, anh cẩn thân cầm hai cái ghế nhỏ, để bên cạnh sa lon, phòng ngừa Bối Bối trở mình té xuống.
Xoay người lại, mới thấy Tô Thiên Thiên đang ngẩn người đứng trước cửa.
“Về rồi?”
“Ừm.” Thiên Thiên hồi hồn, “Về rồi.” Nói xong lê bước chân nặng nề ngồi vào chỗ của mình, chống cằm ngây người.
Ninh Xuyên thu xếp xong cho Tiểu Bối Bối mới bước ra, nhìn vẻ mặt mất hồn mất vía của cô, “Sao vậy?”
“Tối không có chỗ ở…”
“Hả?” Ninh Xuyên sửng sốt, “Không phải cô nói sắp ở chung sao?”
“Đối tượng ở chung có việc.” Tô Thiên Thiên cúi đầu xuống.
Vừa nghe lời này, trong lòng Ninh Xuyên như có một ngọn đèn nhỏ “Póc!” một tiếng, sáng lên! “Hả? Vậy cô về nhà là xong…” Anh cúi đầu, che giấu vẻ phức tạp trên mặt mình, tùy ý nói.
“Tuần này ba tôi về…” Tô Thiên Thiên kiên quyết lắc đầu, “Ông ấy không cho tôi đi làm ở bên ngoài, hơn nữa trong nhà ngày nào cũng ăn rau cỏ với bánh bao, tôi có thể còn phải đi theo ông ấy ra siêu thị mua quần áo.” Về sự tích keo kiệt của ba cô, cô sẽ không bao giờ nói với người ngoài, ảnh hưởng đến hình tượng của ba cô, nhưng mà những chuyện sét đánh này, ngay từ bốn năm trước, Ninh Xuyên đã biết rất cặn kẽ, cho nên cô không ngại kể lể với anh ta.
“Vậy cô đến khách sạn mà ở.” Ninh Xuyên cúi đầu nhìn tài liệu, “Đâu phải cô không có tiền..”
Tô Thiên Thiên cúi đầu càng thêm thấp, “Tôi đúng là không có tiền mà..” Không phải trong thời gian hẹn hò, thẻ tín dụng sẽ bị khóa…
Ninh Xuyên ngẩng đầu, “Vậy cô định ngủ vỉa hè chắc?”
Đảo mắt xung quanh, Tô Thiên Thiên bắt đầu tính, người tốt bụng có thể giúp đỡ cô, nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn sót mỗi Ôn Nhược Hà, hỏi vay tiền anh ta nhất định sẽ đồng ý, có lẽ còn không cần cô trả lại, nhưng mà mất mặt là chuyện không thể nghi ngờ, huống chi hai người mới hẹn hò có hai lần đã mượn tiền, sao cô lại cảm thấy mình giống mấy kẻ lừa tình lừa tiền quá? Hơn nữa một cô con gái của tỷ phú lại nói mình không có tiền sắp phải ngủ vỉa hè, thử hỏi mọi người, ai sẽ tin, ai mà tin chứ!
Ánh mắt đảo qua, nhìn thấy Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên nghỉ, khắp thiên hạ này, người hiểu rõ ba cô keo kiệt đến đâu, biết cô là kẻ nghèo rớt mồng tơi, thì chỉ có một mình anh ta!
Ôm một tia hy vọng, Tô Thiên Thiên nói với Ninh Xuyên, “Tôi giúp anh trông Tiểu Bối Bối một tuần, ban ngày trông ở phòng làm việc, buổi tối đến nhà anh trông, anh bao ăn bao ở, thế nào?”
Ninh Xuyên mở to mắt, khẩn trương nói, “Cô? Cô biết chăm trẻ con?”
“…” Mặt Tô Thiên Thiên đen xì, lại coi thường cô rồi! Chẳng lẽ cô không đáng tin cậy đến thế sao?
“Cô biết nấu ăn không?” Ninh Xuyên chất vấn, “Nhỡ đâu làm thêm giờ, tối không có ai nấu cơm, cô không những phải cho thằng bé ăn, mà còn phải tự lo cho mình…”
“Tôi không biết đi mua chắc!” Tô Thiên Thiên kêu lên.
Ninh Xuyên hơi kinh ngạc, “Cô mà cũng ra cửa mua đồ? Từ trước đền giờ cô lúc nào chả thà ngủ ở trên giường đến khi đói chết đến váng cả đầu còn hơn là ra cửa!”
“…” Tô Thiên Thiên lúc này mới phát hiện ra, bi kịch thật, cô và Ninh Xuyên chính là kẻ thù hiểu người như hiểu ta trong truyền thuyết, “Vậy tôi gọi đồ ăn đến nhà!”
“Như thế cũng được…” Anh gật đầu một cái, giống như cảm thấy vấn đề ăn uống này đã được giải quyết, “Vậy cô biết dỗ nó ngủ không, ban ngày thì mang bỉm rồi, tối không thể mặc được, phải đánh thức nó dậy tự đi tiểu?”
“Mấy cái đó tôi sẽ hỏi Baidu…” Tô Thiên T