Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
kiên nhẫn trả lời, mặc dù Bối Bối coi như cũng nghe lời, nhưng dù sao cậu bé mới chỉ là đứa trẻ một tuổi, căn bản đây là cái tuổi thấy gì cũng tò mò, cho nên anh không thể không kẹp chặt thằng bé trong cánh tay, trong tay cầm một con búp bê lắc lắc, dùng tay phải điều khiển chuột, tra cứu tài liệu trong máy vi tính.
Tô Thiên Thiên dựng hành lý ra phía sau bàn làm việc của mình, chậc chậc, công khai ôm cả con đến trước mặt cô, mình lại thua rồi!
“Cô làm gì đây thế này?” Ninh Xuyên liếc thấy cái va li to đùng của cô hỏi.
“Ở chung!” Tô Thiên Thiên trả lời lưu loát, “Sau hôm kỷ niệm, bọn tôi thấy cả hai có thể bắt đầu ở chung làm quen trước với cuộc sống hôn nhân.”
Ninh Xuyên nheo mắt, lạnh lùng nói, “Phiền cô đừng có chiếm cứ không gian phòng làm việc bằng cái vali hành lý của cô.”
“Vậy thì anh càng phải phân biệt giữa công và tư chứ.” Tô Thiên Thiên phản bác, “Ôm trẻ con đi làm, anh tưởng anh là siêu cấp vú em chắc!”
Ninh Xuyên hé miệng, rồi lại ngậm lại, hôm nay hình như anh thực sự không thể nói cô ta được, đành ngậm miệng không nói.
Tô Thiên Thiên lại mặc bộ váy cotton dài tới mắt cá chân, đĩnh đạc ngồi lên ghế, mở máy vi tính ra, lại không kìm được len lén liếc nhìn đứa bé kia.
Cô có thể khẳng định, đứa bé này chính là đứa bé cô đã trông thấy lần trước, hôm nay nhìn kỹ một chút, quả thực là rất giống Ninh Xuyên, nhất là đôi mắt và cái mũi, gần như là giống y như đúc, không phải người ta nói con trai hay giống mẹ sao? Thiên Thiên bĩu môi, đúng là quái thai!
Nhưng mà quái thai thì quái thai, thằng nhóc này bộ dạng trái lại nhìn rất đẹp mắt, hơn nữa còn rất ngoan ngoãn, không quấy khóc, chỉ dùng bàn tay nhỏ nhắn bắt lấy con búp bê trong tay Ninh Xuyên.
Tô Thiên Thiên mở tròn mắt nhìn cậu nhóc, đột nhiên phát hiện ra thằng bé kia cũng đang nhìn mình, tròng mắt đen nhanh chuyển động, cười với cô một cái, lộ ra bốn cái răng nhỏ.
Thiên Thiên bị nụ cười của cậu bé làm cho kinh ngạc, vội vàng rụt đầu lại, giả bộ như không có chuyện gì.
Nhưng Bối Bối lại vạch trần hành vi nhìn lén của cô, “Đậu Đậu, nhìn, nhìn con…”
Ninh Xuyên ngẩng đầu, Tô Thiên Thiên nuốt nước miếng, “Tôi không cẩn thận liếc qua thôi.”
“Vừa đúng lúc cô đang rảnh, bế nó giúp tôi đi.” Ninh Xuyên nói với cô.
“Sao tôi lại phải bế…” Cô dừng lại, dùng giọng nói như muỗi kêu rên rỉ nốt nửa câu sau, “… con trai anh chứ…”
Ninh Xuyên cũng không để ý nghe lời cô nói, mà quay ra nói với Bối Bối, “Bối Bối, cậu phải làm việc, con chơi với dì này nhé!”
Mặc dù anh không nghe rõ lời của Thiên Thiên, nhưng mà lời anh nói, Tô Thiên Thiên nghe rất rõ ràng. “Cậu?”
Bối Bối nhìn trên nhìn dưới Tô Thiên Thiên một chút, giống như cảm thấy phụ nữ đều không phải là thứ có thể tin tưởng được, vẫn xoay qua ôm lấy Ninh Xuyên, “Đậu Đậu bế….”
“Anh nói cậu nghĩa là thế nào?” Tô Thiên Thiên tiếp tục hỏi tới.
“Tôi nói tôi là cậu thằng bé.” Ninh Xuyên một bên vừa dỗ Bối Bối, còn phải vừa giải thích vấn đề ngu xuẩn kiểu này với cô, thật sự là rất bất đắc dĩ.
Tô Thiên Thiên há to miệng, “Không phải con trai anh?”
Ninh Xuyên tức giận nhìn cô, “Ai bảo cô thằng bé là con trai tôi?”
“Không ai cả….” Tô Thiên Thiên lắc đầu, “Nhưng mà rất giống anh.”
“Con chị gái tôi.” Ninh Xuyên nói, bế Tiểu Bối Bối qua, “Cô cũng đâu phải chưa gặp chị ấy bao giờ…”
Tô Thiên Thiên có chút ngây ngốc đón lấy đứa bé, thì ra là con của Ninh San, cô lại nghĩ, người phụ nữ cô nhìn thấy hôm đó…. là Ninh San? Nhưng mà hoàn toàn không giống chút nào!
Lúc cô đang suy nghĩ đến điều này, Tiểu Bối Bối vươn tay, sờ sờ trên mặt cô một cái, “Quả táo bự…”
Tô Thiên Thiên nhìn dáng dấp nhỏ nhắn của cậu nhóc, không nhịn được bật cười, cũng không biết rốt cuộc vì sao lại vui vẻ như vậy.
Vốn là đến giữa tháng, công việc của bộ Tài vụ không nhiều lắm, cộng thêm việc có thêm Tiểu Bối Bối, cho nên Tô Thiên Thiên hôm nay được ngày thảnh thơi, chẳng phải làm gì cả.
Nhưng mà nói thật, cô chưa từng chơi với đứa bé nào nhỏ như vậy.
Bà Tô là con gái một, không có anh em chị gái gì, chỉ có ông Tô có hai chị gái, cho nên Thiên Thiên có hai người chị họ, nhưng trước mắt, chị họ cả Cố Nhược đang mang thai tám tháng, chị hai họ thì vừa mới kết hôn, cô là nhỏ tuổi nhất, đương nhiên là không có tiếp xúc với trẻ nhỏ.
Hơn nữa trong ấn tượng của cô, trẻ con là đám tiểu ác ma chuyên hút tinh lực, nuôi một đứa trẻ, đủ mệt chết mười Tô Thiên Thiên!
Đặt Bối Bối lên chân mình, Thiên Thiên mở máy vi tính ra, tìm kênh truyền hình dành cho các bé, mở cho cậu nhóc xem, Bối Bối xem không chớp mắt, Ninh Xuyên ngước mắt nhìn một chút, thì ra trẻ con thích xem những thứ này, anh cũng đã quên mất, hoặc có lẽ những ký ức tuổi thơ sớm đã bị những chuyện khác thay thế.
Ninh Xuyên nhìn Thiên Thiên ôm cậu bé, trong đầu lại thoáng qua một ý nghĩ, nếu như bốn năm trước hai bọn họ không chia tay, liệu cảnh tượng hôm nay có trở nên càng thêm hài hòa hay không? Chỉ có điều đây chỉ là viển vông mà thôi, cho dù Tô Thiên Thiên có thật sự có đối tượng ba năm trong truyền thuyết