The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

à?”
“…” Tô Thiên Thiên mắt đẫm lệ, cô – một kẻ ngay cả yêu đương cũng lười mà lại đi làm cái chuyện bắt cá hai tay phức tạp như vậy sao? “Không phải! Người vừa nãy là đồng nghiệp của tôi, còn lúc này là ông chủ tô chỗ tôi muốn đi làm thêm bán thời gian.”
“À…” Ông chú chợt hiểu ra, “Thì ra là cô sợ bị người ta tố cáo ăn cây táo, rào cây sung hả!”
“Đúng vậy đúng vậy…”
“Chậc chậc….” Ông chú tặc lưỡi, “Bây giờ cuộc sống thật khó khăn, cái gì cũng tăng giá, tiền chẳng khác nào giấy vụn, không làm thêm mấy công việc thì ngay cả bản thân cũng không nuôi nổi, cũng khó khăn cho cô, nhìn cô chắc chỉ mười bảy mười tám, còn nhỏ mà đã cực khổ như vậy rồi…”
Lại một lần nữa, Tô Thiên Thiên bị người ta nhầm là một đứa trẻ mười mấy tuổi, giữ vững im lặng.
Vòng cả một vòng lớn như vậy, Tô Thiên Thiên mới thành công đến được chỗ ở của Ninh Xuyên, nhà anh bên trong có hai gian một phòng khác, sáu mươi mấy mét vuông, không tính là lớn. Ninh Xuyên đến thành phố này làm việc được hai năm, xe là do công ty hiện nay trang bị cho, nhà ở là do tự anh thanh toán chi tiền, đối với anh mà nói, ở trong cái thành phố này, không có người thân, lại càng không có bất cứ mối quan hệ nào có thể dựa vào, đây là chuyện rất không dễ dàng.
Nhà cửa chỉnh trang rất đơn giản, nhưng cũng coi như đầy đủ mọi thứ, Tô Thiên Thiên đặt va li xuống đảo quanh một vòng, tỏ ý có thể chấp nhận được.
“Phòng này mấy ngày trước tôi dọn cho chị tôi và Bối Bối ở, cô tạm thời ở trong này đi.” Ninh Xuyên chỉ vào một căn phòng vốn là phòng trống nói.
“Được.” Tô Thiên Thiên gật đầu, “Duyệt duyệt…”
“Vậy cô sửa soạn lại đồ đạc, tôi đi nấu cơm.” Ninh Xuyên nói xong, xoay người định đi xuống phòng bếp.
“Từ từ…” Tô Thiên Thiên gọi anh lại, nghiêm túc nói, “Chúng ta ngày mai vẫn đưa Bối Bối đi làm cùng sao?”
“Đúng thế.” Ninh Xuyên nói, “Nếu không thì làm sao bây giờ?”
“Hôm nay tôi bị Ôn Nhược Hà bắt gặp đấy!” Tô Thiên Thiên trả lời, “Hại tôi tốn hai mươi đồng thuê xe! Nếu như hai chúng ta đi làm đều mang theo Bối Bối một tuần liền, khó tránh khỏi bị phát hiện!”
“Vậy cô ngồi xe buýt đi?” Ninh Xuyên đề nghị.
Tô Thiên Thiên tựa vào ghế sa lon, “Tôi còn lâu nhớ, chen lấn trên xe buýt mệt chết đi được, hơn nữa đưa Bối Bối đi làm, thằng bé cũng không thoải mái, huống chi nhỡ đâu có người đến bên Nhân sự nói linh tinh, chẳng phải là sẽ phiền phức sao!”
“Vậy cô bảo làm sao bây giờ?” Ninh Xuyên hỏi, “Chẳng lẽ phải để cô ở nhà trông thằng bé được!”
“Tôi nghĩ như vậy đấy!” Tô Thiên Thiên ngồi thẳng người dậy, “Như thế rất tốt, lại không sợ có người phát hiện ra tôi đang ở chỗ anh, Bối Bối cũng thoải mái!” Dù sao thân thể cô rất khỏe mạnh, đâu cần phải vận động nhiều như thế làm gì…”
“Vậy cô định bỏ bê công việc chứ gì?!” Ninh Xuyên lập tức nghiêm túc, “Cô như thế sẽ bị đuổi việc đấy!”
Tô Thiên Thiên nhún vai, “Tôi bị đuổi thì cũng tại trông cháu giúp anh, tôi mà bị khai trừ thì đó cũng là trách nhiệm của anh, coi như anh thua, phải làm giúp việc cho tôi!”
“Tại sao lại thế chứ!” Ninh Xuyên lập tức kháng nghị, “Vậy ban ngày cô đưa Bối Bối đến công ty, tôi có nói rõ tình huống đặc biệt với lãnh đạo.”
“Vậy tôi không trông nữa.” Tô Thiên Thiên nghiêng đầu nhìn trời, “Việc của tôi là làm trợ lý, đâu phải làm bảo mẫu.”
“Vậy cô muốn thế nào?” Ninh Xuyên đè nén lửa giận hỏi.
Tô Thiên Thiên lộ ra nụ cười thắng lợi, “Con người anh ấy, quá cứng nhắc, trước kia đã đứt dây thần kinh như vậy rồi, lên đại học đâu phải là thi đại học, làm gì mà cứ phải năm nào cũng đứng nhất, chỉ cần đạt tiêu chuẩn, vừa vừa là được rồi, khiến cho bản thân mệt mỏi như vậy, còn khiến người khác đố kị.”
Lời của cô nói xong, sắc mặt Ninh Xuyên hơi thay đổi một chút, “Đây là thói quen của nhà chúng tôi, có có thể sinh hoạt theo cách của cô, thì tôi cũng có thể sống theo cách của tôi.”
Thấy anh lại bắt đầu máy móc, Tô Thiên Thiên cũng lười phải so đo với anh, “Tùy anh thôi, ý của tôi là, anh là cấp trên của tôi, tôi có bỏ bê công việc hay không, chẳng lẽ anh không quyết định được sao? Anh không biết nói là đã sắp xếp công việc khác cho tôi, hoặc là nói nhà tôi có việc, xin nghỉ phép được hay sao?”
“À.” Ninh Xuyên lúc này mới phản ứng kịp, “Vậy mấy ngày tới cô ở nhà chăm sóc Bối Bối, tôi sẽ nói nhà cô… có người già mắc bệnh nặng, được không?” Anh nhớ, hình như Tô Thiên Thiên đã từng kể với anh, ông ngoại bà ngoại ông nội bà nội của cô sớm đã qua đời.
“Được.” Tô Thiên Thiên trả lời, “Dù sao nhà tôi cũng không có người già.”
“Vậy thì tốt.” Ninh Xuyên nói, “Tôi cũng nhớ là như vậy.”
Nghe lời này, Tô Thiên Thiên không nhịn được giễu cợt, “Anh còn nhớ cả mấy chuyện này cơ đấy…”
Bóng lưng Ninh Xuyên cứng đờ, “Trí nhớ tôi tốt, muốn quên cũng không được.”

Bữa tối đơn giản có ba món mặn một món canh, để chiều theo Bối Bối, Ninh Xuyên nếu cơm hơi nát một chút, mùi vị món ăn cũng khá thanh đạm, Tô Thiên Thiên không kén ăn, ăn cũng khá hài lòng.
Chờ Ninh Xuyên thu dọn xong chén bát, đã là gần tám giờ, Tô Thiên Thiên đã bắt đầu ngáp ngắn ng