Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

áp dài, Ninh Xuyên hỏi, “Cô biết tắm cho trẻ con không?”
“Không…. biết..” Tô Thiên Thiên chầm chậm nói, lại bổ sung một câu. “Nhưng mà bảo mẫu tôi không thu tiền công.”
“Tôi cũng chẳng trông mong cô sẽ trông nom được thằng bé tử tế, miễn đừng có để đói bụng hay té ngã gì là được.” Ninh Xuyên hé miệng cười nói, “Vậy cô đi tắm trước đi, tắm xong tôi tắm cho Bối Bối, buổi tối cô trông nó một chút.” Ninh Xuyên sáng sớm mai còn phải đi làm đúng giờ, hai ngày trước đêm nào cũng phải đánh thức Bối Bối dậy một hai lần không ngủ nhiều được nên tương đối mệt nhọc, cộng thêm sáng dậy sớm, đánh thức Bối Bối dậy anh cũng không được ngủ thoải mái.
Tô Thiên Thiên lên tiếng trả lời, cầm đồ ngủ, chui vào phòng vệ sinh.






Phòng vệ sinh ở đây nhỏ hơn của nhà Tô Thiên Thiên rất nhiều, nhưng cũng vì chỉ có mình anh dùng, đồ đạc không nhiều lắm nên rất gọn gàng, hôm nay cả ngày không có ai ở nhà, gạch men sứ đến một giọt nước cũng không có, bồn rửa mặt cũng sạch sẽ, trên mặt gương cũng không có một vết bẩn nào, “Thật sạch sẽ…” Cô không nhịn được lè lưỡi một cái, cởi quần áo ra, vặn chốt mở, nước từ vòi hòa sen liền rào rào tuôn xuống rớt trên mặt đất, Tô Thiên Thiên vươn tay thử độ ấm của nước xong mới bắt đầu tắm.
Phòng tắm chỉ có một đôi dép kiểu nam của Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên muốn đi nhưng lại không đi, cứ để chân trần đứng trên mặt đất, sàn phòng tắm sạch sẽ như vậy, có đi dép hay không cũng thế.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Tô Thiên Thiên không nén được mà bắt đầu suy nghĩ lung tung, còn nhớ hồi trước lúc cô mới dọn đến ở chung với anh, hình như Ninh Xuyên khá căng thẳng trước chuyện ở chung với cô.
Anh vừa vào phòng, đã bắt đầu lắp bắp nói, “Em ngủ ở phòng ngủ, anh ngủ trên sa lon, lúc em dùng phòng vệ sinh, anh sẽ đến phòng ngủ dùng máy vi tính…”
“Tại sao lại thế?” Tô Thiên Thiên hoài nghi hỏi.
“Trong nhà chỉ có em với anh, anh là bạn trai em, sao em lại phải khóa cửa?” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Đưa dầu gội cho em đi.”
Anh từ từ vươn tay ra phía sau, tay Tô Thiên Thiên với không tới, chân trượt một cái, oạch một tiếng dựa vào sau lưng anh, Ninh Xuyên nhảy bắn ra theo bản năng, vậy nên bạn học Thiên Thiên rất bi tráng mà té trên mặt đất, mũi chạm đất, mắt rơi lệ, “Ninh Xuyên chết tiệt, gãy mũi em rồi…”
“Vậy em mau đứng dậy đi chứ!” Ninh Xuyên hét lên.
“Thế anh cũng phải đỡ em chứ!” Tô Thiên Thiên u oán vươn tay từ dưới đất lên, kéo mắt cá chân anh, giật mạnh một cái, Ninh Xuyên cũng té ngã trên đất, quay đầu lại nhìn Thiên Thiên đang sõng xoài dưới đất, vội vàng đỡ cô dậy, “Mũi có sao không? Vẫn ổn chứ?”
Tô Thiên Thiên ngửa đầu, mặt mày đau đến rúm ró, chu môi lên kêu, “Hôn một cái là hết đau!”
Ninh Xuyên nhíu mày, “Chủ động thế, trước hôn rồi à?”
Cô lắc đầu một cái, kéo tay Ninh Xuyên qua, đặt lên lồng ngực mình, nơi đó đang nhảy lên thình thịch, cô chớp mắt một cái, “Chưa hôn bao giờ, nhưng rất muốn hôn anh…”
Ninh Xuyên nhìn Tô Thiên Thiên mũi hồng hồng, trái tim cũng sắp vọt lên cổ họng, anh cúi đầu, giống như sắp lặn xuống nước, ngừng thở, chỉ thấy đôi môi nóng dần lên, một cảm giác chưa từng có bao giờ, giống như cả người lẫn thời gian đều ngưng kết trong giây phút này, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch không ngừng kia của Thiên Thiên.
Anh ngẩng đầu lên, Tô Thiên Thiên mấp máy miệng, hai tay vòng quanh người anh, mái tóc ướt nhép cọ lên gáy anh, “Tiểu Xuyên, em thật sự thích anh đấy!”
Thật sự, thật sự rất thích anh, có điều lại không thể nào giữ mãi được.
….
Ninh Xuyên tắm rửa xong cho Bối Bối, ra ngoài đã thấy Tô Thiên Thiên đáng ra là tắm rửa xong thì phải sấy khô tóc chuẩn bị ngủ đang tựa vào trên sô pha ở phòng khách thiêm thiếp đi, mái tóc vẫn còn ướt lòa xòa trên vai, khiến cho áo ngủ cũng ướt một mảng lớn.
“Đậu Đậu…” Bối Bối giơ tay đặt trên cái miệng nhỏ đang chu ra, “Suỵt, quả táo bự đang ngủ…”
Ninh Xuyên nhíu mày, cầm lấy máy sấy tóc, ngồi bên cạnh cô, nhẹ nhàng thổi lên tóc cô, mùi dầu gội đầu thoang thoảng bay vào trong mũi anh, khiến anh không nhịn được vuốt vuốt mũi.
Vươn tay vén một bó tóc lên, đặt trong lòng bàn tay, bắt đầu sấy, Bối Bối thấy vậy, nhoẻn miệng cười một tiếng, cũng bò qua, thò cái đầu nho nhỏ ra, “Đậu Đậu, Đậu Đậu, con cũng muốn thổi…”
“Đợi lát nữa sấy cho con nhé.” Ninh Xuyên nói.
Bối Bối dù sao cũng là trẻ con, thấy Ninh Xuyên không sấy cho mình, liền đạp đạp chân, bò lên trên sa lon, nhào lên người Tô Thiên Thiên.
“A?” Tô Thiên Thiên đột nhiên tỉnh dậy, bàn tay Ninh Xuyên run lên, theo bản năng giấu cái máy sấy ra sau lưng.
“Anh làm gì thế?” Cô nhìn Ninh Xuyên mặt đầy vẻ lúng túng đang ngồi bên cạnh mình.
“Không làm gì cả.” Ninh Xuyên trả lời.
“Vậy anh đang giấu cái gì?” Tô Thiên Thiên ghé đầu nhìn.
Ninh Xuyên rụt tay ra sau lưng, “Tôi không giấu gì cả…”
Thiên Thiên nheo mắt, “Vậy phiền anh tắt cái máy sấy trước đi đã rồi hãy nói với tôi là anh không giấu cái gì.”
“…”
“Thổi một cái thổi một cái…” Bối Bối tiếp


Duck hunt