XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

lên, “Tôi ngủ đây, chắc cô cũng thấy không thoải mái.”
Thiên Thiên sửng sốt một chút, nhỏ giọng nói, “Thật ra thì cũng bình thường…”
Ninh Xuyên trầm mặc một hồi, vẫn đi ra ngoài, “Cứ thế đi, sáng mai tôi dậy sẽ đánh thức hai người luôn.” Mở cửa đi ra ngoài, ánh sáng bên ngoài phòng dần dần biến mất sau cánh cửa khép lại, cuối cùng một tiếng cạch vang lên, bên trong đã chìm vào một mảng bóng tối.
Tô Thiên Thiên nằm trên giường, nhìn khoảng không tối đen, than một tiếng, vươn tay ôm lấy Bối Bối.
Sáng hôm sau, Tô Thiên Thiên phát hiện ra bi kịch của bản thân, thì ra là mỗi sáng quen dậy sớm đi làm, chuông báo thức vừa reo, là cô chỉ hận tai mình không lãng không ù, nhưng mà vẫn tức giận bò khỏi giường. Mà hôm nay, cô nghĩ mình có thể ngủ thoải mái, ngủ sung sướng, ngủ cho đến khi biển cạn đá mòn sánh cùng trời đất, đáng tiếc, vừa mới đến bảy giờ sáng, chim vừa cất tiếng hót bên ngoài, quỷ lười Tô Thiên Thiên cũng dậy bắt sâu.
“…” Cho dù Tô Thiên Thiên có cố ngủ lại thế nào đi chăng nữa, vẫn không có tí cảm giác buồn ngủ nào, lật tới lật lui, tinh thần lại càng tỉnh táo.
Không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời giường, Ninh Xuyên vừa mới làm xong bữa sáng, đang ngồi trong phòng khách vừa đọc báo vừa ăn cháo, thấy Tô Thiên Thiên đã rời giường, rất chi là giật mình, “Cô ngủ giường lạ không quen?”
“… Không phải thế.” Thiên Thiên dụi mắt, “Đến giờ thì tự nhiên tự động tỉnh dậy.”
Ninh Xuyên sửng sốt một chút, lúc kịp phản ứng lại, có chút buồn cười, nhưng mà lại cảm thấy cười thì không phù hợp cho lắm, thế là nửa che nửa đậy, vô tình sặc cả cơm lên mũi, bắt đầu ho sù sụ.
“Chậc chậc..” Thiên Thiên chép miệng, “Đây chính là báo ứng khi cười trên nỗi đau khổ của người khác.”
Rửa mặt xong, Tô Thiên Thiên cũng múc cho mình một bát cháo, cháo khoai lang, rất đơn giản, rất thanh đạm.
Húp một miếng, cô không kìm được phát biểu ý kiến, “Cháo này anh nấu còn chưa chín, cảm giác gạo còn chưa đủ quánh…”
Ninh Xuyên liếc xéo, “Cô bắt đầu chú trọng đến chuyện ăn uống từ khi nào thế?”
“Với anh thì phải chú trọng.” Tô Thiên Thiên từ từ múc một muỗng lên, “Ai bảo anh vừa nghiêm túc lại còn bảo thủ chứ.”
“Tôi không quan trọng chuyện ăn uống lắm,” Ninh Xuyên cúi đầu, “Có thể ăn được là tốt rồi, chủ yếu là mấy thứ cô làm trước đây quả thật con người không thể chấp nhận được.”
“Xì…” Thiên Thiên bĩu môi, “Không quan trọng chuyện ăn uống lắm, câu này giống hệt lời của ông bô keo kiệt nhà tôi.”
Ninh Xuyên sửng sốt một chút, cúi đầu vét sạch cháo trong bát, “Ba cô…. vẫn giống trước kia à?”
“Ông ấy thì có thể thay đổi được gì chứ…” Tô Thiên Thiên nhún vai, “Không phải vẫn thế sao, chẳng qua là bận hơn dạo trước, thời gian về nhà cũng ít đi, nhưng mà thế chúng tôi cũng được thoải mái.”
“Quan hệ của mẹ cô với ba cô không được tốt?” Ninh Xuyên hỏi.
“Khó nói lắm.” Tô Thiên Thiên ngẫm nghĩ một chút, “Anh biết rồi đấy, ba tôi ấy, nói dễ nghe, thì là tay trắng dựng nghiệp, nói khó nghe, chẳng phải là một ông nhà giàu mới nổi siêu cấp sao! Mẹ tôi dù gì cũng có chút nội hàm tu dưỡng, mặc dù ban đầu bà ấy đúng là thích ba tôi nên mới toàn tâm toàn ý đi theo ông ấy, nhưng tuổi càng cao, thì nhiệt tình cũng giảm, tình cảm thì vẫn còn, khó tránh khỏi cảm thấy suy nghĩ có hơi khác với ông ấy, cứ lấy chuyện keo kiệt mà nói, ai có thể chịu được? Nhưng cuộc sống thì cứ tiếp tục trôi qua, dù sao cũng không có mâu thuẫn gì lớn.”
Ninh Xuyên sở dĩ thích Tô Thiên Thiên, trừ ban đầu hiểu lầm ra, sau là vì cảm thấy cô không lập dị, không ra vẻ. Ví dụ như chuyện lười biếng, trên thế giới mười người, thì có đến chín người chỉ cần có cơ hội, có thể lười thì sẽ lười, nhưng mà chỉ có Tô Thiên Thiên sẽ lười một cách hiên ngang, không chút nào che giấu.
Có lẽ người lười như cô không nhiều, nhưng có người có lẽ ở trước mặt người ngoài sẽ giả bộ cần cù chăm chỉ, thật ra thì chuyện lười biếng, trừ những vĩ nhân lãnh tụ chiến sĩ thi đua ra, thì có ai mà không tranh thủ, giống như một chiếc bánh thịt thơm phưng phức đặt ở trước mặt, chẳng lẽ lại không cắn?
Có cắn, nhưng mà thừa nhận, thì không nhiều.
Nhất là với bối cảnh của gia đình Tô Thiên Thiên, cô cũng không khoe khoang gì cả, trong cái nhìn của cô, cô thực sự rất thê thảm nghèo khó, ba cô cũng chỉ là một ông già keo kiệt xây nhà mà thôi.
Cho nên đến tận bây giờ, cô vẫn nói về chuyện nhà mình như thế với Ninh Xuyên, nhà giàu mới nổi siêu cấp, không biết danh từ này mà để đám ký giả phỏng vấn ba cô nghe được có cười sặc sụa không đây.
“Đâu có tệ.” Ninh Xuyên nói, “Ba cô keo kiệt dù gì cũng vẫn khiến cho người khác yên lòng, ý tôi là, bây giờ có nhiều kẻ có tiền, cô biết rồi đấy…”
“Vậy cũng đúng…” Tô Thiên Thiên trả lời, “Dù sao tôi cũng chẳng mong ngóng ông ấy sẽ cho tôi bao nhiêu tiền, chỉ cần ông ấy đối xử tốt với mẹ tôi là được.”
Ninh Xuyên xếp chén đũa vào với nhau, bê ra bồn rửa bát, “Vậy cô cứ ăn từ từ, tôi đi làm đây.”
Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, “Mới bảy giờ năm mươi mà!” Từ đây đến công ty, nhiều nhất là mất mười phút, đi thẳn