Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

i vừa cao giọng kêu, “Cái đó đương nhiên là không có lời, năm đồng được có 270 gram sao mà bằng cái này được, sáu đồng, 360 gram, quá lời! Hơn một đồng rưỡi, được 90 gram, nếu như theo cách tính như vậy, 270 gram kia, nên bán bốn đồng rưỡi thôi!”
“Cô giữ cho chính xác chút…” Ninh Xuyên hơi cúi người đứng như đứng tấn, vội vàng nói.
Toàn thân cô cứng đờ, vội vàng đem bình nhét vào trong ngực Ninh Xuyên, “Tự anh làm đi, tôi, tôi qua bên kia trước!”
“Ê!” Ninh Xuyên hai tay ôm Bối Bối, nhưng Tô Thiên Thiên lại nhét vào trong ngực anh, anh căn bản không thể lấy được bình, chỉ đành đứng thẳng dậy, kẹp Bối Bối trong lòng, vươn một tay ra lấy bình, Bối Bối trong lòng đột nhiên lại giật mình một cái, sau đó lộ ra vẻ mặt phiêu phiêu dục tiên, Ninh Xuyên chỉ cảm thấy nửa thân dưới của mình có cảm giác vừa nóng vừa ướt, chân mày rướn lên mấy cái, “Tô Thiên Thiên! Cô chết đi đâu rồi!”
Tô Thiên Thiên đang trốn cả xe lẫn người sau cái giá bán sữa bột yến mạch, ghé đầu xem xét tình hình bên này, Ninh Xuyên giơ Bối Bối gào thét với trời, đầu kia ông Tô đã dắt dì Lâm cùng bà Tô tới mua sữa tươi, mùa hè, các chế phẩm từ sữa được giảm giá để tiêu thụ một cách tối đa, cũng là một trong những điều ông Tô thích nhất.
Liền nghe thấy ông vừa tới gần đã bắt đầu dõi mắt tìm kiếm, “Mua ba tặng một? Đùa gì thế, hôm trước ở chỗ khác tôi thấy mua hai tặng một đấy!”
Dì Lâm cùng bà Tô đi theo sau ủ rũ cúi đầu, ông Tô đi phía trước vui mừng hớn hở, Tô Thiên Thiên trốn ở đó thở dài, may mà cô không ở nhà, nếu không cũng phải lẽo đẽo theo sau.
Xa xa nhìn thấy trong xe đẩy của ba cô, có áo sơ mi trắng, mấy đôi dép giá rẻ tản ra mùi cao su hắc hắc, còn có mấy hộp mì ăn liền được tặng thêm hộp cơm, đồ ăn vặt mua một tặng một, Tô Thiên Thiên lệ rơi đầy mặt, ba cô còn nhớ rõ cô thức ăn những thứ đồ ăn không tốt cho sức khỏe này, còn không quên mua cho cô ăn lúc được khuyến mãi mua một tặng một nữa!
Nửa người của Ninh Xuyên bị nước tiểu của Bối Bối làm cho ướt nhẹp, đứng tại chỗ, không biết nên làm gì bây giờ, bao nhiêu người đi ngang qua liên tiếp ngoái nhìn, khiến anh thấy vô cùng bối rối, vừa định cất giọng gọi Tô Thiên Thiên, đột nhiên quay người đã thấy ông Tô đang đẩy xe đẩy tới, bỗng chốc ngây ngẩn cả người.
Nếu như chỉ có một mình ông ta, sợ rằng Ninh Xuyên còn có thể hoài nghi tại sao một người giàu như thế lại có thể dạo quanh siêu thị một cách sung sướng như vậy, nhưng nhìn bà Tô phía sau ông ta, Ninh Xuyên không thể hoài nghi được nữa.
Bà Tô nhìn thấy anh trước, bốn năm đã qua, bà không thay đổi gì nhiều, dù sao cũng chẳng có chuyện gì phiền não, bà thấy Ninh Xuyên ôm Bối Bối, kinh ngạc sửng sốt, nét mặt rất phức tạp.
Ông Tô nhìn theo gian hàng về phía trước, mắt nhìn thẳng, thấy Ninh Xuyên, Ninh Xuyên cảm thấy toàn thân giống như bị kim châm, khi tầm mắt của anh và ông Tô giao nhau, ông ta thẳng người, dời mắt, giống như không hề nhận ra anh, sải bước đi qua anh.
Thấy ông Tô đi tới như vậy, mà nét mặt của Ninh Xuyên rất rõ ràng là đã nhận ra ông, bà Tô đi phía sau cảm thấy có chút lúng túng. Dù sao Ninh Xuyên đã từng yêu đương với Tô Thiên Thiên, nhưng hai đứa đã chia tay, hơn nữa Thiên Thiên còn vì thế mà rất đau lòng, một thời gian dài vẫn không dịu xuống được, đều là bởi vì thằng nhóc này đã bỏ rơi con gái bà.
Hôm nay, cậu ta lại còn ôm một đứa bé!
Mang theo tâm tình tức tối như vậy, bà Tô hung hăng trợn mắt nhìn anh một cái, cái trừng này, lại cảm thấy không ổn, như vậy hóa ra nhà họ Tô bọn họ rất không có đẳng cấp sao, phải làm ra vẻ như không nhận ra cậu ta, bình tĩnh đi qua giống như ông Tô vậy, như thế mới thể hiện được khí chất và phong phạm của mình.
Vậy nên bà Tô thu hồi ánh mắt của mình, tầm nhìn lơ đãng, cũng làm bộ như không thấy gì cả, lại không cẩn thận liếc thấy cái đầu đang ló ra của Tô Thiên Thiên.
Lần này bà thật sự ngây ngẩn cả người.
Ninh Xuyên đứng đó ôm đứa bé, Tô Thiên Thiên núp ở đằng xa nhìn lén, bà nuốt nước miếng, lạ lùng nhìn Ninh Xuyên một chút, lúc này bên cạnh có một bác gái đi với chồng đẩy xe ngang qua, thấy dáng vẻ chật vật của Ninh Xuyên, hỏi, “Sao lại bị nó tè ra cả người?”
“Có một mình… không tiện lấy…” Anh lúng túng giơ giơ cái bình trống rỗng trong tay.
“Mẹ thằng bé đâu rồi?” Bác gái trách cứ nói, “Sao chỉ có mình cậu trông nó là thế nào.”
“Cô ấy..” Ninh Xuyên nhất thời không biết nói sao, “Cô ấy có việc, không ở đây.”
“Làm mẹ kiểu gì thế!” Bác gái bĩu môi, “Cậu mau đưa nó về đi, thế này còn mua đồ thế nào được nữa.”
“Dạ, vâng!” Ninh Xuyên ngượng ngùng cười cười.
Bà Tô đi qua bên người anh, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, rất muốn xông tới hỏi Tô Thiên Thiên, nhưng ông Tô đi phía trước đã bắt đầu thúc giục bọn họ, “Đi nhanh lên nào, mua đồ đủ 88 đồng chỉ đổi được phiếu đỗ xe một giờ thôi!”
Thấy ông Tô đã đi xa, Tô Thiên Thiên mới cầm một túi yến mạch che khuất nửa mặt, chạy tới, “Chúng ta đi mau đi mau!”
Ninh Xuyên tức giận nói, “Tôi như thế này rồi, đi mau làm sao được?!”
“Ạch…” Tô Thiên Thiên mặc dù rất áy náy, nhưng