Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1779 lượt.


Ninh San bị dáng vẻ gấp gáp của cô dọa cho một cái, kinh ngạc nói, “Thì có người đánh Ninh Xuyên, bảo nó tránh xa em một chút, hình như còn nói rất nhiều lời khó nghe, em biết đấy, Tiểu Xuyên nó là đứa có lòng tự trọng rất cao, sao mà chịu được…”
Tô Thiên Thiên cứng người lại.






Ninh San nói, “Cái hôm chị tới thăm bọn em, chị mới biết thì ra nhà em giàu có như vậy, mặc dù chị thấy em rất được, tuy có hơi ngốc một tí, nhưng Tiểu Xuyên đã thích, chị cũng không có ý kiến gì, nhưng lúc ấy chị thấy cách biệt giữa hai đứa quá lớn, có điều chị cũng không ngờ rằng, lúc Tiểu Xuyên tiễn chị ra bến xe, quay lại thì bị một đám chặn đường, chuyện cụ thể thế nào chị không rõ, sau khi các em chia tay một thời gian rồi nó mới nói với chị, hình như là bị người ta cho ăn bạt tai?”
Tô Thiên Thiên không ngờ rằng, Ninh San đột nhiên tới, lại mang đến cho cô một bí mật càng đột nhiên hơn, nhất thời trợn mắt há mồm. Ninh San nói tiếp, “Nói gì đó, chị nghĩ đại khái là mấy lời nhục nhã Tiểu Xuyên, em cũng biết rồi đấy, con người nó rất hiếu thắng, việc gì cũng muốn làm tốt nhất, sợ nhất là bị người ta xem thường, nhưng mà lại vì em mà bị sỉ nhục một trận, sau đó hai đứa cứ thế chia tay đúng không?”
“Dạ.” Thiên Thiên gật đầu một cái, “Chính hôm đó, anh ấy quay lại, bọn em chia tay luôn.”
“Nhanh vậy?” Ninh San cũng có chút giật mình, một lúc sau mới nhếch khóe miệng, nhàn nhạt cười một tiếng, “Xem ra Tiểu Xuyên bị tổn thương rất sâu.”
“Nhưng mà…” Tô Thiên Thiên mặc dù đã đại khái hiểu rõ sự tình, nhưng vẫn còn mờ mịt, “Nhưng tại sao anh ấy không nói cho em biết? Tại sao đến giờ vẫn không nói? Tại sao… rốt cuộc đám người kia là ai?”
Bảo vệ nhìn cô từ đầu đến chân, chần chừ một chút, “Cô à, cô ăn mặc như vậy, chỗ chúng tôi là công ty địa sản, cô tìm ai ở đây chứ?”
Lúc này trong lòng Tô Thiên Thiên đang rất bực bội, rất căm tức, không nhịn được nói, “Anh quản tôi tìm ai làm gì!”
“Cô như vậy không thể vào được.” Bảo vệ thấy bộ dạng này của cô, cộng thêm vẻ mặt tức giận, càng thêm căng thẳng, giọng nói cũng cất cao lên mấy phần, giơ tay chặn cô lại.
“Tôi cứ vào!” Tô Thiên Thiên tiếp tục lao vào trong, “Tôi tìm ông chủ của các anh, ngài Chủ tịch!”
Bảo vệ thấy cô cố ý xông lên, hơn nữa ánh mắt như sắp phun ra lửa, lập tức liên tưởng đến mấy từ —— thần kinh rối loạn, trả thù, tấn công liều chết!
“Cô à, nếu cô không đi, tôi báo cảnh sát đấy!”
Tô Thiên Thiên nhìn anh ta chằm chằm, “Anh biết tôi là ai không?”
“Cô à, mời cô nhanh chóng rời đi cho!”
“Tên tôi là Tô Thiên Thiên, là con gái của ông chủ keo kiệt chết tiệt nhà các anh đấy!” Cô không nhịn được rống lên.
Cô vừa nói vậy, bảo vệ càng thêm khó tin, “Cô à, cho dù cô muốn tìm ông chủ, bây giờ cũng không phải giờ làm việc.”
“Anh tưởng tôi không biết ông già keo kiệt kia mùa hè bao giờ cũng thừa dịp trời sáng nhanh hơn, đi làm sớm hơn một chút sao! Bây giờ nhất định ông ta đã tới đây, thừa dịp trước khi điện nhảy số, đun nước trong phòng làm việc!” Tô Thiên Thiên không nhịn được quát to lên.
Bảo vệ lập tức ngây ngẩn cả người, “Ông chủ có đun nước hay không thì tôi không biết, nhưng đúng là ngày nào ông ấy cũng đến trước bảy giờ…”
Tô Thiên Thiên đẩy anh chàng bảo vệ còn đang ngây ngốc ra, sải bước đi về phía thang máy.
Thang máy đi thẳng đến tầng 18, con số mà ba cô thích nhất cũng là con số thô bỉ nhất, kinh coong một tiếng, dừng lại, lúc này tuy chưa đến giờ làm việc, nhưng nếu ông chủ đã tới công ty rồi, đám thanh niên hăng hái đã bị ông Tô tẩy não cũng đã tới không ít, đều đang ngồi ở chỗ của mình bận bịu làm việc.
Tô Thiên Thiên đi thẳng vào trong, thậm chí còn không có ai ngẩng đầu chú ý đến sự xuất hiện của cô, đi thẳng đến phòng làm việc ở trong cùng, mới bị trợ lý Trương gọi lại, “Cô, cô Tô?” Anh ta vẫn đi theo ông chủ làm việc, con gái của ông chủ chưa từng xuất hiện ở trường hợp công khai, cơ bản là một người rất thần bí, nhưng anh ta vẫn gặp qua một hai lần. Mặc dù chỉ có từng ấy lần ít ỏi, nhưng anh ta cũng cảm thấy trang phục của Tô Thiên Thiên không được phù hợp với thân phận của cô lắm, nhưng hôm nay vừa nhìn mới thấy, những thứ trước kia, đều là mây trôi cả thôi!
“Ba tôi ở trong đó chứ?” Câu này tuy là câu hỏi, nhưng Tô Thiên Thiên căn bản chẳng chờ anh ta trả lời đã xoay người đi thẳng vào trong.
Ông Tô ngồi trong phòng làm việc, đang hết sức chậm rãi dùng một cây bút sắp hết mực, gian nan phê duyệt tài liệu, bút sắp hết mực, viết nhanh, mạnh tay sẽ không viết ra được chữ, mà ông Tô vẫn không buông tha cho chút mực cỏn con kia, lấy tốc độ của ốc sên bò, di chữ trên giấy.
Tô Thiên Thiên chợt đẩy bật cửa ra, làm ông giật mình, cái bút trong tay quệt một cái ra một đường trắng xóa, cũng không viết ra được chữ nữa, ông gào khóc kêu lên, “Còn viết được ba chữ nữa mà!!!”
Nhưng Tô Thiên Thiên không có hứng thú quan tâm đến cái bút này còn viết được bao lâu, mà hét lớn lên, “Ninh Xuyên có phải là bị ba tìm người đánh đúng không?”
Rất rõ rà