Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
Thiên, con thật không thể tưởng tượng được.”
Nhưng cô trước sau vẫn không nghe được những lời như vậy, trong cái nhìn của ông Tô, những thứ này căn bản không bằng chuyện cô có theo ông đi siêu thị mua đồ hay không.
Có lúc, cô nghĩ, chẳng qua là mấy câu nói, mấy câu nói tự hào giống như những người cha khác khi ôm lấy con gái của mình, giới thiệu với bạn bè, “Con gái tôi rất giỏi, thành tích cực tốt! Giáo viên lúc nào cũng khen ngợi cháu! Vào đại học cũng là trường điểm! Bây giờ còn tìm được một chàng rể tốt! Tôi không còn gì để ưu sầu nữa, trông hết vào cô con gái này thôi!!”
Lời như vậy, cô đã từng nghe từ miệng người khác, từng hâm mộ họ, mà chưa bao giờ được nghe ba mình nói.
Cho đến khi công bố điểm thi tốt nghiệp, phụ huynh cùng con cái cùng nhau đi lĩnh bằng khen, bắt đầu chuẩn bị điền nguyện vọng thi đại học, thành tích của Tô Thiên Thiên đứng đầu trong danh sách, chủ nhiệm lớp khen cô không ngớt miệng, đối với chuyện điền nguyện vọng của Tô Thiên Thiên càng thêm hết sức quan tâm, “Thiên Thiên, em muốn tốt thì phải bàn bạc thật kỹ với ba, vào trường nào, chọn ngành nào, sau này em là nhân tài của xã hội đấy!”
Nhưng ông Tô ngay đến cả thời gian suy nghĩ cho nguyện vọng kia cũng lười phải cho cô, chỉ nói một câu, “Tùy con.” Liền vội vã rời đi.
Từ một khắc đó, Tô Thiên Thiên đã hoàn toàn hiểu ra, ba cô không có bất cứ kỳ vọng gì với cô, thậm chí không có bất cứ yêu cầu gì, những chuyện cô cố gắng làm cho tốt, vĩnh viễn cũng không nhận được sự khen ngợi của ba mình, sự tán thưởng của ông ấy với Tô Thiên Thiên cũng keo kiệt giống hệt như cách ông ấy đối đãi với tiền bạc. Nếu không có được sự khen ngợi, nếu không có ai có kỳ vọng với mình, vậy thì có làm nhiều hơn nữa thì như thế nào?
“Nó?!” Ông Tô khinh thường nói, “Nó xuất thân thế nào chẳng lẽ chị không biết? Hừ! Bốn năm trước tôi cố ý diều tra, ba nó vốn là Phó bộ trưởng của Thị ủy thành phố N, chức quan không nhỏ, đáng tiếc vừa mới thăng chức chưa được bao lâu, đã vì ăn hối lộ kếch xù giúp cán bộ thăng chức, bị bắt lại thẩm tra, sau đó trong thời gian thẩm tra đã sợ tội mà tự sát! Loại người xuất thân như vậy, còn có thể môn đăng hộ đối với nhà chúng ta sao?!”
Tô Thiên Thiên bỗng ngây ngẩn cả người, về xuất thân của Ninh Xuyên, cô thật sự không biết gì cả, không ngờ lại có được đáp án từ miệng ba cô, cô chỉ biết ba mẹ anh đều đã mất, nhưng không biết nguyên nhân là như vậy, những chuyện đã qua, anh không hề nhắc tới một chữ nào, có phải anh cũng cảm thấy rất khó mở miệng đúng không?
“Ba, ba nói…” Tô Thiên Thiên sửng sốt một chút, “Là thật?”
Thấy cô nói vậy, ông Tô lập tức hiểu ra, “Xem ra con còn chưa biết?” Thật ra thì phát sinh tranh cãi với con gái, ông cũng không muốn vậy, mặc dù như Tô Thiên Thiên đã oán trách, trước kia ông thực sự hy vọng có một đứa con trai làm người thừa kế, dù sao con gái cũng phải gả đi, sinh con cũng không phải của nhà họ Tô ông, nhưng dù sao Tô Thiên Thiên cũng là con gái ruột của ông, nói không ruột cũng không được, lại nói, cha mẹ trên đời, có ai không hy vọng con gái mình được gả cho một người tử tế chứ?
Thấy Tô Thiên Thiên vẫn ngây người đứng đó, chính là thời cơ tốt để kết thúc cuộc cãi vã này, “Nó không nói cho con biết? Có lẽ chính nó cũng biết nó không xứng với con, ba nói thế nào cũng vẫn là ba con, đương nhiên hy vọng con có thể sống tốt, ba tuyệt đối không bao giờ gạt con..” Ông vừa nói vừa đưa tay vỗ vỗ bả vai Thiên Thiên, “Có lẽ lúc đó chuyện ba làm có hơi quá đáng, nhưng cũng vì tốt cho con thôi, còn hơn là để thằng đó lừa.”
Tô Thiên Thiên giật mình, lui về sau một bước.” Không, Ninh Xuyên không nói cho con những chuyện này, nhất định là có nguyên nhân của anh ấy.”
“Nó thì có nguyên nhân gì?” Ông Tô khinh thường nói, “Muốn lừa con gái nhà giàu về làm vợ sao? Muốn chiếm hết tiền của nhà họ Tô này làm của nó sao?!”
Tô Thiên Thiên nhìn chằm chằm ba mình, “Tiền của ba con chẳng lạ gì, ba cứ ôm tiền của ba đến hết đời đi!” Nói xong đẩy cửa chạy ra ngoài.
Khi Ninh Xuyên đến thành phố N, đã là gần trưa, ánh mặt trời chiếu vào người anh, sinh ra một cảm giác khô nóng lâu lắm rồi mới có, thành phố N, đã lâu lắm rồi anh chưa quay lại đây, nơi đây có tuổi thơ của anh, quãng thời gian hạnh phúc ở bên gia đình của anh, cũng có những cơn ác mộng khiến anh vĩnh viễn không thể nào quên.
Anh tựa hồ còn có thể nhớ mang máng, lúc ấy, mỗi ngày mình đều đi theo chị gái, chạy từ trường học về nhà, cặp xách ở sau lưng xóc lên xóc xuống, đụng vào lưng bọn họ, phát ra tiếng cười không ngừng, “Chị ơi, chờ em với…”
“Em nhanh lên đi!” Ninh San chạy đằng trước, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa vung vẩy, giống như một chú chim đang chao lượn trên mặt nước, “Mẹ bảo ba được thăng chức, hôm nay có đồ ăn ngon!”
Ba của Ninh Xuyên – Ninh Hàng học đại học ở thành phố N, quen bà Ninh, hai người kết hôn xong liền dốc sức làm việc ở đây, sau đó ông thi đỗ nhân viên công vụ, đến nhận công tác ở sở Lao Động thành phố N, mang theo