XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1768 lượt.

mình một cái, vội vàng lái xe về nhà, hy vọng có thể kịp làm cơm cho Bối Bối ăn.
Mai anh phải đến thành phố N hai ngày, chiều phải làm xong tã cho Bối Bối, sau đó sẽ đi mua một ít đồ ăn, thuận tiện dặn dò Tô Thiên Thiên một chút, nếu không thực sự không an tâm được.
Anh chạy xe thẳng về nhà, vội vã lên lầu, mở cửa ra, Tô Thiên Thiên và Bối Bối đều không ở trong phòng khách, anh đang muốn cất tiếng gọi, đột nhiên lại ngửi thấy một mùi thơm, tiếp theo là tiếng lách ca lách cách trong phòng bếp, anh có chút khó hiểu, chẳng lẽ một nồi hổ lốn, mùi vị cũng không tệ lắm? Anh đổi dép, đi vào trong.
Tô Thiên Thiên đang ở trong phòng bếp quay lưng về phía anh đảo thức ăn, Bối Bối ngồi trên chiếc ghế gần cửa phòng bếp, cũng quay lưng về phía cửa, trong nồi có gì anh nhìn không rõ, nhưng trên bàn bếp đã có một đĩa thịt bò thái mỏng, phía trên lấm tấm những miếng tỏi đã được giã nhỏ, bên cạnh trên chiếc thớt gỗ là cần tây thái chỉ, cà rốt thái chỉ, cùng với ớt vàng thái chỉ, cô cầm đĩa lên, vớt mực non đã chín trong nồi ra ngoài, rửa sạch nồi, đổ thêm dầu, bật lửa lên, cầm thớt gỗ, trút hết những nguyên liệu đã được thái xong xuống, “Xèo” một tiếng, Bối Bối vui vẻ vỗ tay, “Thơm quá thơm quá…”
Tô Thiên Thiên đắc ý nghiêng đầu cười một tiếng, đột nhiên nhìn thấy Ninh Xuyên đang đứng trợn mắt há mồm ở cửa, loảng xoảng một tiếng, rơi cả cái nồi xuống đất, Bối Bối cũng cả kinh, quay đầu nhìn lại, thấy cậu đã về, cười hì hì nói, “Đậu Đậu, vào ăn cơm!”
“Sao anh lại về?” Tô Thiên Thiên vừa khom người nhặt cái nồi lên rửa lại, vội vàng đảo đảo thức ăn trong nồi, thêm chút dầu nành, cho thêm ít muối và đường, động tác vốn thuần thục cũng trở nên có chút cứng nhắc.
Cô đột nhiên cảm thấy mình giống như nàng tiên ốc len lén làm việc mà sợ bị người ta phát hiện vậy…
“Mai phải đi công tác, chiều không phải đi làm nên về.” Ninh Xuyên chậm rì rì nói, vẫn không nhịn được vươn tay chỉ nồi thức ăn cô đang xào, “Cô biết nấu ăn?”
Tô Thiên Thiên nuốt nước miếng, “Cái đó.. có thể nấu chín được.. thế thôi.”
Thức ăn được đưa lên bàn, thịt bò kho thái mỏng, mực xào cần tây, canh trứng với rau chân vịt, còn có một đĩa rau trộn ngó sen, Tô Thiên Thiên lúng túng chỉ chỉ thức ăn trên bàn, “Đều là việc nhà, không ngờ tôi nấu vớ nấu vẩn mà nhìn, nhìn cũng không tệ lắm?”






Ninh Xuyên nhìn ba món mặn một món canh trên bàn, ngước mắt nhìn Tô Thiên Thiên có hơi bất an đang đứng ở đó, “Biết Trà đạo, biết nấu ăn? Cô giỏi giang như vậy từ bao giờ thế?”
“Có lẽ tôi có thiên phú…” Cô ngẩng đầu nhìn trời.
Ninh Xuyên gắp một miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, vị tỏi giã nước cùng mùi thịt bò quyện vào với nhau vừa phải, anh đặt đũa xuống, “Tô Thiên Thiên, cô còn có chuyện gì mà tôi chưa biết nữa đây?”
“Anh biết thì làm sao?” Tô Thiên Thiên nhún vai, đường hoàng ngồi xuống, tự múc cho mình một bát canh.
Ninh Xuyên nhăn mặt, trong lòng có chút cảm giác không nói lên thành lời, anh đã từng hiểu rõ tất cả những chuyện về Tô Thiên Thiên như lòng bàn tay, nhưng trong nháy mắt, người trước mặt lại khiến cho anh thấy xa lạ như vậy, cuộc sống của cô, chuyện của cô, anh không biết gì cả, ngay cả việc cô đi xem mặt với Ôn Nhược Hà, anh cũng không biết.
“Vậy một lát nữa Đậu Đậu phải vào đấy…” Bối Bối cười nói, đẩy cửa phòng Tô Thiên Thiên ra chạy vào trong.
Ninh Xuyên xếp bát đũa, bưng vào phòng bếp, bỏ vào bồn rửa, mở nước, dòng nước mát lạnh xối lên tay anh, anh nhớ trước kia, khi anh làm cơm xong, Tô Thiên Thiên thỉnh thoảng cũng đề nghị giúp anh rửa bát, anh luôn đẩy tay cô ra, “Mỡ lắm, bẩn hết tay bây giờ, để anh làm.”
Khi đó, anh cưng chiều cô, cho nên cô vẫn lười biếng, đến khi anh đi rồi, cô mới phát hiện có một số việc mình cần phải làm, sau đó cố gắng để thay đổi, nhưng cũng đã lỡ mất rồi.
Nghĩ đến những chuyện này, anh đột nhiên cảm thấy chóp mũi có hơi cay cay, có một số việc, bỏ lỡ, chính là bỏ lỡ.
Khi đó, bọn họ ngọt ngào biết bao, lúc đi làm anh hay len lén gọi điện cho cô, “Không có gì, chỉ muốn nghe giọng em thôi.” Đầu bên kia điện thoại, Tô Thiên Thiên cười lên khanh khách.
Lúc ra cửa đi làm, cô tiễn anh đến tận cửa, anh nói, “Ngoan ngoãn ở nhà, chờ anh về nhé.” Cô liền ngốc nghếch gật đầu.
Lúc được lĩnh lương, anh đếm tiền, “Chờ anh kiếm được nhiều tiền, sẽ cưới em.” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Anh có thể nhanh lên được không, em sốt ruột lắm rồi!”
Sắp đến ngày kỷ niệm, Ninh Xuyên định mua tặng cô một chiếc váy, Tô Thiên Thiên thấy mua đại một chiếc nào đó là ổn, dù sao hai người cũng không dư dả gì. Nhưng đúng lúc đó, anh gặp được cha mẹ của Tô Thiên Thiên, biết được xuất thân của cô, anh càng cảm thấy không thể để cho Tô Thiên Thiên đi theo mình mà chịu khổ sở, chẳng khác nào nói Ninh Xuyên anh chẳng có bản lĩnh gì, cho nên anh liên tục làm ca đêm mấy ngày trời, mỗi ngày đều về rất khuya, thấy cô đang tựa vào ghế sa lon thiếp đi, chờ anh về. Sau khi mua được váy, Tô Thiên Thiên giận dỗi trách cứ, “Cái váy này đủ mua được bao nhiê