Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
u cân thịt chứ!”
Anh không nhịn được nở nụ cười, “Cái này mà cũng tính theo cân để bán được à?”
“Dĩ nhiên.” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Anh thật quá xa xỉ!”
“Anh phải nuôi em chứ.” Ninh Xuyên nói, “Anh không muốn sau khi kết hôn em lại sống không thoải mái bằng trước khi kết hôn.”
Tô Thiên Thiên cảm động, “Anh yên tâm, bây giờ em sống tốt hơn hồi ở nhà nhiều, em dễ nuôi lắm!”
Nhưng khi những hồi ức ngọt ngào này ùa về, ấm áp vờn quanh trái tim anh, bên tai của anh lại vang lên một giọng nói khác, cao cao tại thượng, mang theo sự khinh bỉ và xem thường, “Mày? Thân phận của mày là gì, một thằng con trai là của một tên tội phạm tham ô, ba mày tự sát trong nhà lao, mẹ mày cũng nhảy lầu tự vẫn, mày tưởng là học đại học rồi thì người ta không biết mày xuất thân thế nào chắc? Mày không nói thì người khác không biết chắc?”
Tất cả những gì đã qua với Tô Thiên Thiên, tươi đẹp, thống khổ, đều nhớ rõ, bốn năm chưa từng quên, anh đột nhiên phát hiện ra, thì ra là mình và Tô Thiên Thiên đều không thể dứt khỏi quá khứ, cho dù sau khi chia tay dường như đã quên lãng, giống như không thèm để ý đến, giống như đã quá xa vời, nhưng một khi gặp lại, không ai có thể ức chế được bản thân, ức chế những ký ức kia quay lại.
Bọn họ không thể làm bạn bè được, bởi vì từng làm tổn thương lẫn nhau, cũng không thể làm kẻ thù được, bởi vì họ từng yêu nhau, đến tột cùng quan hệ kiểu gì mới có thể khiến họ gắn bó đây?
Ninh Xuyên thật sự không nghĩ ra, nếu như cứ tiếp tục dây dưa như vậy, có lẽ sẽ có nhiều bí mật bị phát hiện ra, có lẽ sẽ khiến cho cả hai càng thêm rối bời với quá khứ đã qua, quan hệ càng thêm phức tạp, tổn thương lại càng sâu.
Anh thở dài một hơi, đầu mùa hè có chút nóng ran, vậy mà anh lại cảm thấy sống lưng lạnh toát, không nhịn được rùng mình một cái.
Cả một buổi chiều, Ninh Xuyên chưa đến phòng Tô Thiên Thiên để tìm cô nói chuyện, cô cũng không ra ngoài để nói chuyện với anh, hai người cứ giằng co như vậy. Ninh Xuyên chỉnh lại tã cho Bối Bối, lại dọn dẹp xong tất cả những thứ khác, bây giờ không còn chuyện gì khác để làm nữa, đành ngồi một mình trong phòng khách xem báo, gần tới giờ cơm tối, Bối Bối mới ló cái đầu xinh xinh ra từ trong phòng, “Đậu Đậu, đi làm cơm.”
Ninh Xuyên nghĩ câu này nhất định là Tô Thiên Thiên xúi thằng bé chuyển lời, xem ra lần này, cô không chỉ lười phải nói chuyện với anh, mà còn không muốn nói chuyện với anh.
Nhưng có mấy lời, cô không muốn, anh cũng phải nói, vậy nên Ninh Xuyên gõ cửa, gọi một tiếng, “Tô Thiên Thiên…”
Bên trong không có hồi âm, anh lại gõ cửa, “Bối Bối?”
Vẫn không có tiếng động nào, anh không nhịn được áp tai lên cánh cửa, thấy bên trong yên tĩnh, giống như có chút tiếng động nho nhỏ, lại giống như không có.
Đưa tay xoay nắm cửa, còn hắng giọng nói một câu, “Tôi vào đây.” Đẩy cửa đi vào, Tô Thiên Thiên ôm Bối Bối ngồi trên giường chơi game, không đáp lại lời của anh, cũng chẳng thèm liếc anh một cái, giống như coi anh không hề tồn tại.
Ninh Xuyên không nén được có chút tức giận, nhưng anh không thể nổi giận với Tô Thiên Thiên được, đành chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, lớn tiếng với Bối Bối, “Cậu gọi con, sao không trả lời?”
Bối Bối ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói, “Dì nói cậu là đồ xấu xa!”
Người xui khiến Tô Thiên Thiên vẫn bình tĩnh tiếp tục chơi game, Ninh Xuyên có chút bất đắc dĩ hỏi Bối Bối, “Sao cậu lại là đồ xấu xa?”
“Bởi vì…” Bối Bối nghiêng cái đầu nhỏ, “Bởi vì…” Cậu nhóc vừa nói vừa ngửa đầu nhìn Tô Thiên Thiên đang ôm mình, dường như đang đợi cô gợi ý, rất rõ ràng, Bối Bối hoàn toàn đã trở thành máy chuyển lời hình người, còn là kiểu dáng shota nữa!
“Có lời gì chúng ta không thể nói thẳng sao?” Ninh Xuyên nhìn Tô Thiên Thiên hỏi.
Cô bĩu môi, “Tôi đâu có nói là nói với anh.”
“Nhưng tôi có chuyện muốn nói với cô.” Ninh Xuyên nghiêm túc nói.
Tô Thiên Thiên ngẩng đầu, ánh mắt cô sâu thắm, cánh môi nhếch lên, mang theo vẻ kiên quyết và nghiêm túc, “Anh định nói gì?”
Ninh Xuyên nhìn cô, Tô Thiên Thiên đang đứng trước mặt anh lúc này, thậm chí là trong tầm tay, nhưng anh lại cảm thấy giữa hai người có một bức tường, trong suốt giống như thủy tinh, khiến cho người ta sinh ra ảo giác, cảm thấy giống như gần trong gang tấc, nhưng lại vĩnh viễn không thể nào vượt qua, quãng thời gian tuổi trẻ đã qua, như chiếc máy quay đĩa cổ xưa chuyển động rì rì, tuôn ra một khúc hát xa xôi, được một nửa bỗng dưng im bặt, không còn phát ra âm thanh nào nữa, trước sau vẫn dừng lại ở một khắc đó, không thể tiếp tục được nữa.
Đĩa nhạc đã phủ kín bụi bặm tháng năm, những hồi ức này cũng chỉ có thể là dư âm.
“Chúng ta đều đã là quá khứ rồi, tại sao vẫn không thể dứt ra được?”
Tô Thiên Thiên bỗng ngây ngẩn cả người, sau đó mơ hồ, mình vẫn trốn trong phòng, không ra đối mặt với anh, có phải cho thấy cô vẫn còn nhớ mãi tình cũ chưa quên? Nên mới cảm thấy xấu hổ, lúng túng, thậm chí là đang tự mình đa tình? Cho rằng anh ta biết mình sau khi chia tay quả thật đã từng cố gắng, từng thay đổi thì sẽ có cái nhìn khác với cô, sau đó c