Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
ng, suy nghĩ của bọn họ ngay từ đầu đã không xuất phát trên cùng một đường thẳng, cho nên ông Tô ngẩng đầu lên nhìn thấy cô kêu to lên, “Sao con lại tới đây?!”
“Con đang hỏi ba chuyện của Ninh Xuyên mà!!”
“Sao con lại ăn mặc như vậy mà tới!”
“Con đang hỏi ba về Ninh Xuyên!!!”
“Ninh Xuyên là đứa nào?”
“…”
Tô Thiên Thiên bực bội vò đầu, nhìn chằm chằm ông Tô, “Ninh Xuyên, bạn trai cũ của con, người con quen ở đại học F…”
“À…” Ông Tô hình như đã nhớ ra có một nhân vật như vậy, “Nó và ba thì có gì liên quan?”
“Bốn năm trước, có phải ba tìm người đánh anh ấy đúng không?” Tô Thiên Thiên căn bản không hơi sức đâu quan tâm đến bộ dạng giả vờ tốt bụng kia của ông.
“… Nó bị người ta đánh sao?” Ông Tô nghiêng đầu không nhìn đến cô, lấy tay lắc lắc cái bút kia, cố gắng nặn ra chút mực, “Đó cũng là đáng đời….”
“Không phải ba làm sao?” Tô Thiên Thiên trực tiếp ép hỏi.
Ông Tô ngẩng đầu, “Sao con lại cho là ba làm chứ?”
“Bởi vì chỉ có ba mới làm chuyện đó thôi.” Tô Thiên Thiên đột nhiên không nhịn được gào lên, có lẽ đã lâu lắm rồi cô không tranh chấp với ba mình, đa số thời điểm, cô chọn lười phải cãi cọ, nhưng lần này, dường như có một sức mạnh đang thôi thúc cô, đẩy cô tới trước mặt ba mình, sức mạnh này, có lẽ gọi là không cam tâm!
“Ba sợ cái nghèo của chính mình, cho nên mới keo kiệt như vậy, ba sợ con gái mình không tìm được một kẻ có tiền, để ba lại phải quay về cuộc sống nghèo khổ đó!”
Ông Tô dường như bị lời nói của cô chọc giận, quăng cái bút trong tay xuống đất, đứng dậy, căm tức nhìn Tô Thiên Thiên, “Con nói chuyện với ba bằng cái giọng kiểu gì thế?!”
“Chẳng lẽ ba có thể phủ nhận chuyện kia không phải ba làm?! Tô Thiên Thiên gằn từng chữ.
“Không sai.” Ông Tô hừ một tiếng, “Ba bảo người đi tìm nó, nhưng ba không đánh nó, chẳng qua ba chỉ muốn cho nó biết, thân phận của nó là gì, thân phận của con là gì, sự thật đã chứng minh, nó biết ba nói có lý, cho nên chia tay với con.”
“Ba nói thì có lý gì chứ?! Ba chẳng qua chỉ dùng mấy đồng tiền dơ bẩn của ba để làm nhục người khác thôi.” Tô Thiên Thiên phản bác, “Không phải ba cũng chỉ là một kẻ giàu sổi thôi sao?”
“Tôi giàu sổi đấy thì sao!” Ông Tô giận dữ rống lên, “Nhưng ít nhất, tôi giàu sổi, còn cho chị với mẹ chị sống được tử tế! Còn chị? Chị làm được cái gì? Chị đã làm gì giúp đỡ được cho tôi chưa? Chị có tư cách gì mà nói tôi!”
Tô Thiên Thiên cắn chặt môi, không nói nên lời, ông Tô nhân cơ hội tiếp tục nói, “Từ nhỏ đến lớn, chị đã làm được gì để tôi hài lòng chưa? Tôi cũng chẳng trông mong chị giúp được tôi cái gì!”
“Ba dĩ nhiên chẳng trông chờ vào con bao giờ…” Cánh môi Tô Thiên Thiên rỉ ra chút máu, “Có khi ngay từ khi con ra đời ba đã không hài lòng, chỉ bởi vì con là con gái, không làm người thừa kế của ba được, cho nên con có làm gì, ba cũng sẽ không hài lòng, cho dù thành tích của con có xuất sắc, khi thi đại học điền nguyện vọng, ba cũng chỉ nói đúng một câu “Tùy con” !”
Ông Tô dường như rất khinh thường sự lên án của cô, “Chẳng lẽ tôi nói gì có thể thay đổi được sự thật sao? Chị chẳng giúp gì được cho tôi cả, bây giờ còn ăn mặc như thế này đến công ty, thật mất mặt!”
Lời như vậy, không phải là lần đầu tiên Tô Thiên Thiên nghe thấy, đối với một người như ông Tô, có sự nghiệp thành công của riêng mình, cưới được nguười mình yêu, cần nhất, chính là một người thừa kế, thừa kế sự nghiệp của ông ấy, hoàn thành những chuyện mà ông chưa hoàn thành, nhưng trong mắt ông Tô, Tô Thiên Thiên không phải là người để ông ấy thấy hài lòng.
Mặc dù ông yêu vợ mình, thậm chí tràn đầy cảm kích với bà, nhưng trước sau vẫn không thể nào thích Tô Thiên Thiên được, có lẽ, đây là điều duy nhất ông không hài lòng, lại không thể nào thay đổi, cho nên chỉ có thể vĩnh viễn không hài lòng.
Ông có thể làm tròn trách nhiệm của một người cha, đối xử với Thiên Thiên cũng rất tốt, nhưng một khi dính đến chuyện này, lập tức giương cung bạt kiếm, không thể nào lùi bước.
Cô còn nhớ rõ hồi còn học tiểu học, mình cầm một tấm bằng khen chạy tới trước mặt ba, “Ba ơi ba ơi, con vẽ tranh đoạt giái! Cô giáo khen con này!”
“Ừ.” Ông Tô chỉ bình tĩnh nói như vậy, sau đó vươn tay xoa xoa đầu cô, “Tối ba và con đi siêu thị.”
Hay là khi mình thi không đạt, mặt mày đưa đám đi về nhà, bà Tô còn đang trách mắng cô, ông Tô chỉ nhàn nhạt bước tới nói, “Con gái, thi tốt mà làm cái gì? Thế là được rồi.”
Những đứa bạn xung quanh không biết đều nhìn Thiên Thiên nói, “Ba cậu tốt thật đấy, ba tớ dữ chết đi được, thi mà không qua là ăn ngay một trận đòn, thi tốt, mới đưa mình đi ăn KFC.”
Lúc nhỏ, Tô Thiên Thiên còn tưởng rằng ba mình là người cha dịu dàng tốt bụng nhất thiên hạ, nhưng sau này cô mới phát hiện ra, sở dĩ dịu dàng tốt bụng, chẳng qua là vì không thèm để ý tới mà thôi.
Ông không quan tâm Tô Thiên Thiên thi được bao nhiêu điểm, không thèm để ý xem cô thích cái gì, không quản lý xem cô giao du với ai, cũng không cần biết trong lòng cô có bí mật gì.
Tô Thiên Thiên trước sau vẫn xoay quanh ông, lại thủy chung không lọ